phải cẩn thận!” Phượng Thương lúc gần đi liên tục dặn dò
Mộ Dung Thất Thất, hắn không yên lòng để cho Mộ Dung Thất Thất ở nơi
khác, nhờ cậy riêng hoàng thái hậu Đông Phương Lam, để cho Mộ Dung Thất
Thất ở tại tẩm cung của bà.
Chờ sau khi Phượng Thương đi, Mộ Dung Thất Thất đi vào Cẩm Huyền Cung liền thấy được Đông Phương Lam.
Bắc Chu quốc thắng ở cuộc thi tranh bá, chuyện này Đông Phương Lam đã
sớm biết. Trước kia mặc dù có chút không cam lòng, nhưng nếu như đã đánh cuộc, Mộ Dung Thất Thất thắng, bà phải đáp ứng, cho nên mặc dù trong
lòng có chút không thoải mái, nhưng vẫn ngầm đồng ý hôn sự này.
Hiện tại, Phượng Thương ở trước ngày tân hôn đem Mộ Dung Thất Thất đưa
đến Cẩm Huyền Cung của Đông Phương Lam, khiến cho trong lòng lão thái
hậu có bao nhiêu vui mừng. Xem ra ở trong lòng Phượng Thương, người làm
hoàng ngoại tổ mẫu như bà vẫn đáng giá tín nhiệm. Đồng thời, Đông Phương Lam cũng thấy rõ ràng vị trí quan trọng của Mộ Dung Thất Thất trong
lòng của Phượng Thương, nếu không hắn như thế nào lại đem tân nương phó
thác cho bà đây?
“Ngồi đi!” Đông Phương Lam chỉ vào cái ghế bên cạnh, Mộ Dung Thất Thất vừa đi qua, Tuyết Nhi trong ngực Đông Phương
Lam liền nhảy xuống, vừa đong đưa chạy đến dưới chânMộ Dung Thất Thất:
“Gâu, gâu, gâu” Tuyết Nhi ngoắt cái đuôi, ở bên chân Mộ Dung Thất Thất
đi từ từ.
“Xem ra Tuyết Nhi rất thích ngươi.” Đông Phương Lam
có chút kinh ngạc, cháu gái của bà nhiều như vậy, cũng chưa từng thấy
Tuyết Nhi quá thân mật đối với người nào như vậy. Mộ Dung Thất Thất lần
đầu tiên tới, Tuyết Nhi đã liền thích nàng như vậy, xem ra, thiếu nữ này hẳn là có chỗ hơn người.
Mộ Dung Thất Thất cũng không biết,
chỉ bằng con chó như quả tuyết cầu này, cảm tình của Đông Phương Lam đối với nàng tăng lên rất nhiều, nàng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng sờ sờ đầu
Tuyết Nhi, Tuyết Nhi tựa hồ rất hưởng thụ, híp mắt, cọ bên cạnh Mộ Dung
Thất Thất, giống như muốn nàng ôm.
“Đứa nhỏ này, thế nhưng lại
thích ngươi.” Đông Phương Lam nhìn Tuyết Nhi với ánh mắt vô cùng ôn nhu, giống như nhìn con gái của mình.
Thấy vẻ mặt Đông Phương Lam,
Mộ Dung Thất Thất có chút đồng tình với vị lão nhân trước mắt này, không biết lúc nói đến chuyện thảm kịch mười lăm năm trước, bà như thế nào
chịu nổi bi thương đây? Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, trong lòng có bao nhiêu sức để chịu đựng a?
Nghe nói hoàng thái hậu Bắc Chu
quốc rất tin Phật, kể từ khi con gái và con rể qua đời, hàng năm đều lên chùa lễ Phật. Nói như vậy Đông Phương Lam thích sự thanh tịnh ở chùa,
có lẽ mỗi khi thấy cả thành phồn hoa này, sẽ làm cho bà càng thêm bi
thương, càng thêm nhớ nhung con gái cùng con rể, mà ở chùa ăn chay lễ
Phật, vì con gái con rể cùng ngoại tôn nữ chưa xuất thế cầu phúc, sẽ làm tâm tình của bà thanh tịnh.
Mộ Dung Thất Thất ôm Tuyết Nhi vào trong ngực, ngồi ở trước mặt Đông Phương Lam.
Từ chỗ Phượng Thương biết được kẻ đầu sỏ thảm kịch mười lăm năm trước
là Hoàn Nhan Liệt, nhìn lại Đông Phương Lam, Mộ Dung Thất Thất vô cùng
thương tiếc vị lão nhân này. Phượng Thương sợ là cũng sẽ không đem chân
tướng nói ra cho hoàng ngoại tổ mẫu biết. Người lớn tuổi như vậy nếu
biết chân tướng sự tình, sợ là càng thêm chịu không được.
Mộ
Dung Thất Thất không nói chuyện, chỉ chậm rãi vuốt lông của Tuyết Nhi,
Đông Phương Lam vẫn nhìn Mộ Dung Thất Thất, chờ tới lúc Thanh cô bưng
trà cùng điểm tâm tới, Đông Phương Lam đột nhiên nói một tiếng “Thật
giống!”
“Tiểu thư, ngài nói giống cái gì?” Thanh cô bưng trà cho Đông Phương Lam.
“Thanh cô, lúc trước ai gia không phải nói, cảm giác thấy ánh mắt của
Chiêu Dương công chúa giống như một người sao, hôm nay thấy nàng ôm
Tuyết Nhi như vậy, ai gia mới nhớ tới, năm đó Minh Nguyệt cũng ôm Bảo
Tuyết như vậy.”
Bảo Tuyết trong miệng Đông Phương Lam, là chỉ
Tuyết Nhi trong ngực Mộ Dung Thất Thất, cũng là một con chó Nhật màu
trắng.
Nghe Đông Phương Lam nói như vậy, Thanh cô cũng cẩn thận đánh giá Mộ
Dung Thất Thất nhiều lần, cuối cùng cũng gật đầu liên tục: “Đúng a! Tiểu thư vừa nói, nô tỳ cũng cảm thấy cử chỉ thần thái của Chiêu Dương công
chúa, đặc biệt là đôi mắt kia, cực kỳ giống Minh Nguyệt công chúa của
chúng ta. Thật là cực kỳ giống.”
Lời nói của chủ tớ bọn họ
truyền tới tai Mộ Dung Thất Thất, làm cho nàng sửng sốt. Ánh mắt của
nàng giống như Minh Nguyệt công chúa? Mộ Dung Thất Thất lúc này nghĩ tới đêm đó, hắc y nhân lúc thấy nàng cũng gọi một tiếng “Minh Nguyệt”,
chẳng lẽ cũng là nói ánh mắt của nàng giống như Minh Nguyệt công chúa?
Đông Phương Lam si ngốc nhìn Mộ Dung Thất Thất, trong mắt dần dần có lệ nóng.
“Ai gia dưới gối chỉ có Minh Nguyệt là con gái, từ nhỏ nàng là bảo bối
trong lòng của ai gia, thật giống như ngậm trong miệng sợ tan, cầm trên
tay sợ rơi. Minh Nguyệt đặc biệt hiểu chuyện, từ nhỏ cũng biết quan tâm
người. Trên thế giới này người để cho ai gia nhớ thương nhất không phải
là tiên hoàng, mà là Minh Nguyệt.”
Chẳng biết tại sao, Đông
Phương Lam đột nhiên nói hết ý nghĩ của mình, nhìn Mộ Dung Thất Thất,
chậm rãi nói ch