iới này thứ
để cho ta chú ý cũng để cho ta lưu luyến quá ít. Nhưng. . . . . . thế
giới của ta quá mức phức tạp, để nàng theo ta cùng nhau đối mặt, là ta
tư tâm quá nặng.”
Phượng Thương nói những lời này, làm cho Mộ
Dung Thất Thất rốt cục cũng hiểu, vì sao trong mắt của hắn luôn cất giấu một tia u buồn, thì ra là bởi vì trên lưng hắn đeo huyết hải thâm cừu,
cho nên mới không thể tùy ý thoải mái.
“Vương gia!” Mộ Dung
Thất Thất nắm tay của Phượng Thương kiên định nhìn hắn: “Vương gia, bất
cứ lúc nào, vô luận chuyện gì phát sinh, cho dù lên núi đao xuống biển
lửa, ta cũng sẽ phụng bồi cùng chàng. Đi theo bên cạnh chàng lòng ta cam tâm, đây là ta tự nguyện.”
“Chúng ta đã lập thành lời thề non
hẹn biển, đại tướng quân là phụ thân của ta, Minh Nguyệt công chúa, cũng là mẫu thân của ta. Thù của cha mẹ, không đội trời chung. Thù này chúng ta nhất định phải báo. Tuyệt đối không thể để cho bọn họ ôm hận mà
chết.”
Lời nói của Mộ Dung Thất Thất như chém đinh chặt sắt,
cực kỳ dũng cảm, Phượng Thương phảng phất như gặp lại cô gái dưới đêm
trăng đàn lên khúc hát chí khí hào hùng, vừa định nói chuyện, ngoài cửa
sổ truyền đến tiếng vang.
“Người nào?” Phượng Thương cùng Mộ
Dung Thất Thất đồng thời xuất thủ, hai người đá văng ra cửa sổ đi ra
ngoài, lại phát hiện một người đứng ở trên tường. Người nọ, mang mặt nạ
con nít, thấy mặt nạ, Mộ Dung Thất Thất cả kinh: “Chính là hắn! Vương
gia, đêm đó hắc y nhân ở suối nước nóng chính là hắn.”
Nói thì
chậm nhưng xảy ra lại nhanh, một đạo bóng trắng đánh úp về phía hắc y
nhân, Phượng Thương đã đến bên cạnh hắc y nhân, chỉ trong chốc lát, hai
người đã qua mười chiêu.
“Không tốt, hắn muốn chạy trốn.” Mộ
Dung Thất Thất nhảy lên, nghĩ muốn giúp đỡ, lại không nghĩ tới đối
phương ném ra một đoàn sương khói, chờ sương khói tan hết, thân ảnh của
đối phương đã biến mất.
Những người khác nghe tiếng động bên
Tùng Lâu cũng bị kinh động, chờ mọi người xuất động tìm kiếm hắc y nhân, hắn thế nhưng giống như bốc hơi, một lần nữa biến mất vô tung vô ảnh.
“Người này chẳng những vô cùng quen thuộc với địa hình Phượng Vũ sơn trang, mà còn đối với Vương Phủ cũng rất quen thuộc.”
Mộ Dung Thất Thất khẳng định nói, lời nói của nàng chiếm được sự ủng hộ của Phượng Thương. Người nọ đối với vương phủ không phải quen thuộc
bình thường, ngay cả ám vệ an bài cũng biết nhất thanh nhị sở, còn có
thể thuận lợi chạy trốn, hắn rốt cục là người nào? Quen thuộc vương phủ
như vậy, nếu là địch nhân của hắn, đây chẳng phải là chuyện rất không ổn sao? Hơn nữa mới vừa rồi Phượng Thương cùng hắc y nhân so chiêu, hai
người rõ ràng ngang tài ngang sức, người này rốt cuộc là người nào?
“Gia tăng phòng vệ trong vương phủ!” Phượng Thương sắc mặt có chút
trầm, sắp đến ngày thành thân của hắn, nếu hắc y nhân kia là người của
Hoàn Nhan Liệt, chẳng phải là Mộ Dung Thất Thất lần này sẽ gặp nguy hiểm sao?
Phượng Thương không dám nghĩ tiếp, lúc trước nhiều việc
ngoài ý muốn như vậy, hắn cũng không để ý, bởi vì không phải là người
trong lòng hắn. Nhưng lần này hoàn toàn khác, Mộ Dung Thất Thất là trân
bảo hắn vất vả tìm kiếm được, nếu nàng có việc gì, hắn phải làm sao bây
giờ?
Chờ Mộ Dung Thất Thất nằm ngủ xong, Phượng Thương đi tới thư phòng.
“Như Ý, ta giao việc thủ vệ ngày thành thân cho ngươi. Ngươi cần phải
đảm bảo, ngay cả con ruồi cũng không thể đi. Truyền cho Nạp Lan Tín, để
cho người của Phật sinh môn giám thị tất cả những người khả nghi trong
kinh thành, bắt được sau đó lập tức giải quyết. Cát Tường, cầm Hổ Phù
của ta, để cho Ưng kỵ quân chuẩn bị đợi lệnh.”
Liên tiếp ba đạo lệnh ban ra, làm cho Cát Tường, Như Ý cùng Nạp Lan Tín ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này. Trong lúc nhất thời, cả không khí cũng trở nên nghiêm túc hẳn.
Tròng mắt đen của Phượng Thương lóe ra ánh sáng u lãnh, người áo đen kia rốt cuộc là người nào? Tới vương phủ có
mục đích gì? Tại sao hắn lại quen thuộc vương phủ như vậy? Chẳng lẽ hắn
là người của Hoàn Nhan Liệt? Vô số vấn đề xuất hiện ở trong đầu Phượng
Thương, tìm không được đáp án, làm cho người ta không nhịn được xúc động trong lòng.
Bình tĩnh! Phượng Thương cố gắng làm cho nội tâm
của mình bình tĩnh trở lại. Chuyện này quan hệ đến sự an nguy của Mộ
Dung Thất Thất, hắn không thể không khẩn trương. Mặc dù hắn nắm chắc có
thể bảo vệ Mộ Dung Thất Thất, nhưng phải cẩn thận mới được. Nếu thật sự
không được, vậy cũng chỉ có thể để cho thời tiết Bắc Chu quốc thay đổi.
Nếu Hoàn Nhan Liệt dám đả thương Mộ Dung Thất Thất, hắn không ngần ngại
thực hiện trước kế hoạch của mình.
Cách ngày hai mươi tám càng
ngày càng gần, hắc y nhân như cũ không có tin tức, vẻ mặt của Phượng
Thương nhìn như bình tĩnh, nhưng nội tâm sôi trào mãnh liệt, tung tích
của hắc y nhân không rõ, hôn kỳ sắp tới, không biết Hoàn Nhan Liệt lần
này chuẩn bị xuất chiêu gì.
Ngày hai mươi bảy, Phượng Thương
mang Mộ Dung Thất Thất đưa vào cung, dựa theo lễ nghi rước dâu hai nước, ngày hai mươi tám hắn mới tới hoàng cung đón rước Mộ Dung Thất
Thất.”Hết thảy