hương Đồng lập tức hành lễ với nàng.
“Miễn lễ.”
Hoàn Nhan Bảo Châu nói ra hai từ đó, khiến cho Phương Đồng sửng sốt,
sau đó cẩn thận nhìn Hoàn Nhan Bảo Châu một chút, cuối cùng cười một
tiếng : “Tốt, hai vị chờ một chút.”
Váy áo đẹp đẽ được chưởng
quầy lấy ra, đặt ở trước mặt Dư Thi Thi cùng Hoàn Nhan Bảo Châu, khiến
ánh mắt hai người sáng lên:”Thật đẹp!” Dư Thi Thi đưa tay nhẹ nhàng chạm tới, cảm giác được sự mềm mại của tơ lụa.
“Thật xinh đẹp.” Chờ Hoàn Nhan Bảo Châu mở miệng lần nữa, Phương Đồng đã xác định, người nọ trước mặt là Mộ Dung Tâm Liên.
Phương Đồng có một đôi lỗ tai, có thể nói là thuận phong nhĩ. Lúc trước ở Tây kỳ quốc, chỉ dựa vào Phượng Thương nói một câu “Tốt”, liền nhận
ra hắn là Nam Lân vương. Hiện tại, mặc dù Mộ Dung Tâm Liên đeo mặt nạ da người, nhưng hai câu nói, năm chữ, đủ để cho Phương Đồng xác nhận thân
phận của Mộ Dung Tâm Liên.
Mộ Dung Tâm Liên tại sao lại ở Bắc
Chu quốc đây? Tại sao phải giả dạng thành Hoàn Nhan Bảo Châu? Nàng ta
như bây giờ, nhất định là đeo mặt nạ da người, nhưng mà nàng đến nơi
này, với mục đích gì? Chẳng lẽ là muốn đối phó với tiểu thư?
Nghĩ được như vậy, Phương Đồng trong lòng có nhận định, nhất định phải
đem thân phận đích thực của Hoàn Nhan Bảo Châu nói cho Mộ Dung Thất Thất biết, không thể để cho tiểu thư nhà mình chẳng hay biết gì.
Dư Thi Thi cùng Hoàn Nhan Bảo Châu chọn cho riêng mình một bộ váy áo, mặc
dù nơi này quần áo giá tiền không rẻ, nhưng lại là độc nhất vô nhị. Nữ
nhân tiêu tiền, mua chính là lòng hư vinh, ăn mặc ở Bắc Chu quốc, thậm
chí là quần áo xinh đẹp độc nhất bốn nước, trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người, tiêu những số tiền kia thì có cái gì quan trọng hơn đây.
Mặc dù Hoàn Nhan Hồng tính cách không tốt, người cũng không bình
thường, nhưng mà ở phương diện vật chất cũng rất tốt, khiến cho Dư Thi
Thi rất thỏa mãn. Không biết là vì muốn chứng minh với Phượng Thương
mình bây giờ mọi việc trôi qua cũng rất tốt, hoặc là khoe gì trong lòng, Dư Thi Thi thoải mái đem bộ váy áo mà Hoàn Nhan Bảo Châu muốn mua kia,
làm lễ vật đưa cho nàng.
“Tổng cộng một ngàn lượng bạc trắng.”
“Đây là ngân phiếu. Không cần trả lại!” Dư Thi Thi hào phóng móc ra một xấp ngân phiếu ném cho tiểu nhị, ánh mắt lại liếc về phía Mộ Dung Thất
Thất, phảng phất như đang nói, như thế nào? Ta tiện tay ném ra chính là
một ngàn lượng. Không tin không hù dọa chết được ngươi!.
Dư Thi Thi “đắc ý”, Mộ Dung Thất Thất lại im lặng, khiến cho Tô Mi cùng Tố
Nguyệt khó chịu. Nữ nhân này bị nước vào đầu sao? Cùng tiểu thư so sánh
về tài phú? Thật là não hỏng rồi.
Phương Đồng thu tiền, cho
người đem váy áo gói kỹ cẩn thận, đưa cho tỳ nữ phía sau Dư Thi Thi:
“Thái Tử Phi nương nương mặc vào bộ y phục này nhất định sẽ chói lọi,
đem tất cả mọi người so sánh đều hạ xuống.”
Lời này cực hợp tâm ý của Dư Thi Thi, nàng giả vờ đi tới trước mặt Mộ Dung Thất Thất, nhìn
qua y phục nói với Mộ Dung Thất Thất: “Thật là xinh đẹp! Công chúa,
ngươi muốn mua không?”
“Không!” Mộ Dung Thất Thất lắc đầu: “Ta không có tiền.”
Mộ Dung Thất Thất một câu không có tiền, khiến cho Dư Thi Thi thật cao
hứng, được rồi, so sánh với nam nhân nhà nàng Hoàn Nhan Hồng không thể
sánh bằng Phượng Thương, nhưng mà so sánh với tiền, nàng ít nhất còn có
một kho tiểu kim so với Mộ Dung Thất Thất còn giàu có hơn.
“Nhưng mà ta đồ mà ta coi trọng vương gia sẽ mua cho ta, vương gia nói,
nam nhân xài tiền để cho nữ nhân vui vẻ, đây là chuyện thiên kinh địa
nghĩa.”
Lúc nụ cười của Dư Thi Thi mở rộng trên mặt, Mộ Dung
Thất Thất ném ra một câu nói, khiến cho nụ cười của Dư Thi Thi hoàn toàn cứng ngắc, mà Phượng Thương cũng vô cùng hào phóng để cho Phương Đồng
gói hết quần áo trong tay Mộ Dung Thất Thất, ở chỗ này thanh toán ngân
phiếu vạn lượng.
Hành động của Phượng Thương, không thể nghi
ngờ gì là cái tát quất lên mặt Dư Thi Thi, mặt nàng cứng ngắc, cười cũng không được, khóc cũng không xong. Nữ nhân này thật tâm sao?
Hoàn Nhan Bảo Châu hiện tại coi như là thấy được Mộ Dung Thất Thất được
sủng ái như thế nào rồi, các loại hâm mộ ghen tỵ với hận ý đồng loạt
xông lên đầu. Nhưng mà nàng cũng rất rõ ràng, mình căn bản đấu không lại Mộ Dung Thất Thất, chuyện này chỉ có thể bàn bạc kỹ hơn. Trước mắt nàng muốn, chính là phá hủy Mộ Dung Thanh Liên, sau đó chụp lấy cái cây to
như Long Trạch Cảnh Thiên.
Chờ Mộ Dung Thất Thất trở lại vương phủ, Tố Nguyệt đem phát hiện của Phương Đồng báo lại cho nàng.
“A? Thì ra là nàng ta. Ta nói làm sao mà cả người của Ma Vực cũng không tìm ra được nàng ta. Thì ra là, nàng ta lại biến thành Hoàn Nhan Bảo
Châu.” Mộ Dung Thất Thất chậm rãi mở nắp chén trà thổi trôi lá trà: “Tìm một người thông minh một chút đi theo, tạm thời giữ lại tánh mạng của
nàng ta.”
“Dạ!” Tố Nguyệt gật đầu, Mộ Dung Thất Thất gọi Tố Nguyệt lại bên cạnh, bên tai nàng nói lại mấy câu, Tố Nguyệt cười lui ra.
Ngày kế, một người quần áo lam lũ xuất hiện ở phủ Thừa Tướng, cầm ngọc
bội thiếp thân của Mục Vũ Điệp trong tay, kêu la muốn gặp đại tiểu thư
của Mục