ồng.
Vừa nghĩ đến đạo lý rõ ràng này, Mục Vũ Điệp trợn mắt nhìn Dư Thi Thi một cái, thấy
ánh mắt nàng tránh né, Mục Vũ Điệp càng thêm xác định lời nói của Mộ
Dung Thất Thất là sự thật. Khó trách Dư Thi Thi gần đây tìm đến nàng,
thân cận cùng nàng.
Trước kia bởi vì mâu thuẫn giữa nhị hoàng
tử cùng thái tử, Dư Thi Thi cho tới bây giờ đối với nàng cũng là giữ một khoảng cách nhất định, hiện tại đột nhiên đến gần, bên trong chắc chắn
có âm mưu. Nàng thế nhưng lại trúng mưu của Dư Thi Thi.
Nữ nhân này thật ghê tởm. Lại lợi dụng chuyện mình thích Phượng Thương, để đụng tới Mục phủ của bọn họ. Cảm giác mình bị người khác lợi dụng, đặc biệt
là chuyện tình cảm chân thành của mình đối với Phượng Thương bị lợi
dụng, Mục Vũ Điệp chịu không được, nhìn ánh mắt của Dư Thi Thi không
giống lúc trước thân thiết như vậy, ánh mắt giống như dao găm.
Rõ ràng Hoàn Nhan Bảo Châu trước kia cũng giống nàng yêu Phượng Thương
chết đi sống lại, nhưng hôm nay nàng ta lại dị thường an tĩnh, ngược lại phụ họa lời của Dư Thi Thi, khẳng định hai người này cùng chung một phe tới hãm hại nàng, còn nàng xém chút nữa mắc mưu.
Bị Mộ Dung
Thất Thất nói như vậy, Dư Thi Thi trăm miệng cũng không thể bào chữa.
Nàng cũng chỉ là muốn mượn Mục Vũ Điệp tới đả kích Mộ Dung Thất Thất,
không nghĩ tới ngược lại bị Mộ Dung Thất Thất đào móc ra một tầng sâu ý
nghĩa khác, nhưng mà nàng cũng không có nghĩ tới phương diện này.
Thấy lời nói của mình có tác dụng, Mộ Dung Thất Thất nhẹ giọng cười một
tiếng.
“Vương gia, người ta nói đùa cùng ngài, ngài thế nhưng
lại tưởng thật. Mới vừa rồi Thái Tử Phi nương nương, Bảo Châu công chúa
và Mục tiểu thư cũng là cùng ta nói giỡn thôi. Ta chỉ là đem tỷ muội
chúng ta nói giỡn nói cho vương gia nghe, vương gia sao lại tưởng thật?
Mục thừa tướng đức cao vọng trọng, là trụ cột của quốc gia. . . . . .”
Nhìn cặp mắt linh động của Mộ Dung Thất Thất, trong mắt Phượng Thương
cũng không dung được người khác nữa. Mộ Dung Thất Thất như vậy, Phượng
Thương rõ ràng biết nàng đã nghĩ tới phương pháp trừng phạt những nữ
nhân kia cũng không muốn hắn hỗ trợ. Nếu tiểu Vương phi của hắn vui vẻ,
vậy hắn ngồi xem cuộc vui là được rồi. Dù sao, vô luận nàng nháo như thế nào, phía sau có hắn là được.
“A? Thật?” Phượng Thương với bộ
dáng “bừng tỉnh đại ngộ” nói: “Khanh Khanh, sau này cũng không nên lại
dùng loại đùa giỡn này làm ta sợ, nàng cũng không phải không biết, trong lòng của ta, tồn tại của Khanh Khanh nặng hơn hết thảy. Nếu Khanh Khanh mất hứng, ta bắt tất cả những người làm cho nàng mất hứng tới, dụ dỗ để cho Khanh Khanh thoải mái.”
So sánh với lời trước đó, lời nói
của Phượng Thương mới là quả hồng mềm uy hiếp, khiến cho những người này không dám lên tiếng nữa. Phượng Thương nói như thế nào thì sẽ làm như
thế. Chỉ là đám người Dư Thi Thi các nàng cũng không nghĩ tới, Mộ Dung
Thất Thất ở trong lòng Phượng Thương lại nặng như vậy. Mộ Dung Thất Thất mất hứng, hắn sẽ làm cho tất cả mọi người mất hứng sao? Chuyện này
Phượng Thương tuyệt đối làm được.
Phượng Thương phối hợp với
mình như vậy, nể tình như vậy, khiến cho Mộ Dung Thất Thất vô cùng vui
vẻ. Lãng phí thời gian với ba nữ nhân này lâu như vậy rồi, lúc này cũng
nên đi tới Tuyệt Sắc phường xem một chút.
“Vương gia, ta muốn đi Tuyệt Sắc phường chọn mấy bộ y phục.”
“Ta đi cùng nàng.”
Bỏ lại ba nữ nhân này, Phượng Thương tự mình nắm lấy tay của Mộ Dung
Thất Thất rời đi. Mà Phượng Thương xuất hiện, lại khiến cho những người
trong sòng bạc này náo nhiệt hẳn lên.
“Thấy không, nàng chính
là Chiêu Dương công chúa. Lần này tuyển thủ của chúng ta gặp chuyện
không may, là do Chiêu Dương công chúa chỉ đạo, cho nên mới thắng tranh
tài.” Có người ở trong đám người này phấn khích giới thiệu sự tích của
Mộ Dung Thất Thất với mọi người, những người này vốn muốn thấy kết quả
của nàng sau đám cưới, lúc này lại thấy Mộ Dung Thất Thất là giai nhân
thanh tú biết điều như vậy, rối rít thay nàng cảm thấy đáng tiếc.
“Nói không chừng mấy ngày nữa, hồng phấn liền biến thành bộ xương khô
rồi.” Có người nhỏ giọng thở dài nói, nhưng không ngờ những lời này hoàn toàn rơi vào trong tai của Phượng Thương và Mộ Dung Thất Thất. Phượng
Thương tay căng thẳng, Mộ Dung Thất Thất rõ ràng cảm thấy trên tay hắn
truyền đến sự lạnh lẽo.
Đối với thái độ của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất đáp lại bằng một nụ cười ôn nhu.
Những lời đồn hồ đồ kia, nàng mới không thèm tin tưởng. Trên đời này
không có quỷ thần, nếu có, chỉ là lòng người có qu.! Những ngày ở chung
cùng nhau, Phượng Thương là ai, nàng có thể cảm giác được, nếu mệnh của
Phượng Thương thật là như trong truyền thuyết cứng rắn như vậy, vì sao
lâu như vậy, nàng vẫn bình an? Xem ra, vấn đề duy nhất chính là do đêm
tân hôn.
“Vương gia, chúng ta đi thôi!” Lúc này, đổi thành Mộ
Dung Thất Thất chủ động nắm tay Phượng Thương, nàng dùng hành động thực
tế nói cho những người kia, hiện tại đang dùng ánh mắt đáng thương nhìn
nàng, nàng đang rất hạnh phúc. Hơn nữa, hạnh phúc như vậy sẽ không bao
giờ