mang theo người. Gặp phải chó điên làm sao bây giờ?”
Lời nói của Phượng Thương trực tiếp đem ba nữ nhân đối diện quy thành
“chó điên”, Tô Mi cùng Tố Nguyệt che miệng cười trộm.công lực nói lời ác độc của vương gia lại tăng lên a. Mới vừa rồi bộ dáng điên cuồng của
Mục Vũ Điệp, thật đúng là giống như chó điên.
“Vương gia, gặp
phải chó điên, tự nhiên sẽ là đánh chết lột da chúng, trưng bày ra
ngoài.” Ánh mắt của Mộ Dung Thất Thất rơi vào trên mặt Mục Vũ Điệp,
trong ánh mắt hàm chứa nụ cười, lại làm cho Mục Vũ Điệp cảm thấy một
trận âm lãnh, vội vàng kéo chặt áo choàng.
“Làm sao, Mục tiểu thư đối với lời nói của vương phi của bổn vương bất mãn sao?”
Mộ Dung Thất Thất không sao, khiến Phượng Thương thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù biết tiểu nữ nhân này thủ đoạn không tầm thường, nhưng vẫn là không
nhịn được nhớ thương lo lắng. Trở lại vương pPhủ, vừa nghe Phượng Ngọc
nói Mộ Dung Thất Thất đi ra ngoài dạo phố, Phượng Thương vừa quay ngựa
không ngừng chạy đi ra ngoài tìm, rốt cục ở bên ngoài sòng bạc thấy được nàng, còn có ba nữ nhân kia.
“Không không không, không có, không có.”
Có Phượng Thương ở đây, Mục Vũ Điệp có chỗ nào dám vô lễ với Mộ Dung
Thất Thất. Trừ phi nàng là người mù, trong mắt Phượng Thương sủng nịnh
đối với Mộ Dung Thất Thất nàng sao không thể nhìn thấy chứ? Thật ra
trong lòng ghen tỵ muốn chết, nhưng ngoài miệng cái gì cũng không thể
nói. Xem ra nhất định phải kêu gia gia đi tìm hoàng thượng, nàng cũng
muốn Phượng Thương dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, ôn nhu đối với nàng.
Phượng Thương tới, ánh mắt Dư Thi Thi lập tức biến thành u oán. Tại sao hắn ôn nhu đối với Mộ Dung Thất Thất như vậy? Tại sao hắn không chịu
nhìn nàng một cái? Chẳng lẽ là do ban đầu nàng bội ước sao? Nhưng nàng
cũng là thân bất do kỷ, là bị liên lụy a. . . . . .
Lúc này, Dư Thi Thi mắc phải bệnh mê trai, ánh mắt nàng ta si mê, hoàn toàn là tự
mình đi tìm phiền toái. Mộ Dung Thất Thất vừa thấy Dư Thi Thi như vậy,
đã nghĩ tới muốn ói. Xem ra cả đám này đều là loại không an phận, cũng
nên cho các nàng nếm mùi đau khổ một chút đi.
“Vương gia, thật
ra thì, các nàng tất cả đều là muốn tốt cho ta.” Mộ Dung Thất Thất đem
bàn tay nhỏ bé của mình nhét vào trong bàn tay của Phượng Thương.
“Các nàng lo lắng ta bạc mệnh, sống không qua đêm tân hôn. Cho nên,
Thái Tử Phi nương nương cùng công chúa hết sức nghĩ tác hợp Mục tiểu thư cho ngài. Mới vừa rồi ba người còn nói với ta, muốn ta gật đầu đồng ý
cho Mục tiểu thư cùng ta cùng phụng dưỡng ngài, cùng nhau tổ chức đám
cưới. Nghe nói, thừa tướng đại nhân tự mình cầm bát tự của ngài cùng Mục tiểu thư đi tìm cao nhân xem, kết quả là cực kỳ xứng đôi. . . . . .”
Nghe Mộ Dung Thất Thất nói những lời này, ba nữ nhân này hận muốn chết.
Những lời này cũng chỉ là muốn bịa chuyện lừa Mộ Dung Thất Thất thôi,
các nàng không nghĩ đến Mộ Dung Thất Thất sẽ đem chuyện này nói với
Phượng Thương. Nữ nhân gặp phải chuyện như vậy không phải nên hẳn là giả bộ hiền lành rộng lượng, giúp phu quân cưới thê thiếp sao? Tại sao Mộ
Dung Thất Thất lại không sợ thiên hạ chê cười mình là một đố phụ chứ ?
“Xem ra, thừa tướng tuổi lớn, nên cáo lão hồi hương a, an ủi tuổi già.” Phượng Thương híp mắt, ngó chừng Mục Vũ Điệp, trên người bắn ra hàn khí : “Đã như vậy, bổn vương sẽ viết một bản tấu chương, tránh cho cậu bớt
đi chuyện này, cũng tránh cho thừa tướng đại nhân hồ đồ, làm ra cái
chuyện hại quốc thể.”
Từng câu nói truyền vào trong tai của Mục Vũ Điệp, làm nàng không nhịn được rùng mình một cái. Phượng Thương là
có ý gì? Là muốn bãi chức tổ phụ của nàng sao? Như vậy sao được ? Vinh
hoa phú quý của Mục gia của nàng, không phải là kết thúc sao?
“Vương gia, biện pháp này không tệ. Cứ như vậy đi, thái tử điện hạ nhẩm
tính xử lý là được rồi. Thái Tử Phi nương nương thật là người vợ hiền
lương a. Thừa tướng từ quan, không thể bỏ qua công lao của nương nương.”
Lời của Mộ Dung Thất Thất vừa nói ra, khiến cho trong mắt
Phượng Thương hiện lên một tia thưởng thức. Tiểu vương phi này cũng hiểu được khích bác ly gián. Thừa tướng ủng hộ nhị hoàng tử Hoàn Nhan Nghị,
đây là chuyện tất cả mọi người đều biết. Vạn nhất Thừa tướng từ quan,
nhị hoàng tử kia mất đi ưu thế, người đắc lợi kia không phải là thái tử
Hoàn Nhan Hồng sao.
Không thể không nói, một chiêu này của Mộ Dung Thất Thất hiệu quả rất rõ ràng.
Mặc dù Mục Vũ Điệp rất muốn thuyết phục mình, Mộ Dung Thất Thất đây là
đang ly gián, nhưng mà vừa nghĩ tới gần đây Dư Thi Thi vẫn giựt giây để
nàng gả cho Phượng Thương, còn giựt giây nàng đi tìm tổ phụ, đi theo
hoàng thượng, phương diện này có nhiều ý vị sâu xa rồi. Chẳng lẽ, Dư Thi Thi thật sự là vì củng cố địa vị của thái tử mới đến tìm nàng?
Hoàng thượng sủng ái Phượng Thương là chuyện mọi người đều biết, Phượng Thương không gật đầu, Hoàn Nhan Liệt cũng sẽ không mạnh mẽ yêu cầu
Phượng Thương làm chuyện mình không thích. Vạn nhất ép gả không được,
đắc tội Phượng Thương, nói không chừng gián tiếp hại tổ phụ, cuối cùng
người đắc lợi nhất định là thái tử Hoàn Nhan H
