n đã như thế, sau này cũng sẽ như thế. Về phần
Mục tiểu thư một bên tình nguyện, ngươi hãy nghe cho kỹ, chỉ là do ngươi quá mức tự tin thôi. Nếu như nữ nhân nào cũng nghĩ muốn đến vương gia
nhà ta, ta người nào cũng gật đầu, vậy trong kinh thành này cũng có quá
nhiều rồi.”
“Ngươi ——” Mục Vũ Điệp trăm triệu lần không nghĩ
tới Mộ Dung Thất Thất lại đem chuyện nói trắng ra như vậy, như vậy. . . . . . Khó nghe. Đây quả thực là nhục nhã nàng, nhục nhã tình cảm của nàng đối với Phượng Thương.
“Công chúa, không phải là chỉ có một
mình ngươi yêu vương gia. Ngươi ít nhất cũng phải tôn trọng tình cảm của ta đối với vương gia.”
Nghe lời này, Mộ Dung Thất Thất phảng
phất như nghe thấy chuyện cười trong thiên hạ, nàng từng bước từng bước, chậm rãi đi tới trước mặt Mục Vũ Điệp, nhìn ánh mắt kiên quyết trên
gương mặt trắng nõn của nàng, thở dài.
“Bất đắc dĩ hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, cho dù Mục tiểu thư đối với vương gia nhà ta yêu đến mức so sánh với núi cao, so sánh với biển sâu, như vậy thì thế nào?
Phượng Thương trong lòng chỉ có một mình ta, vừa vặn ta là người bá đạo, cho nên đem tâm của hắn lấp đầy, một sợi tóc chen vào cũng không lọt,
ngươi hãy tỉnh lại đi. Bỏ lỡ cả tuổi thanh xuân, còn si tâm vọng tưởng.”
Mộ Dung Thất Thất lời nói ác độc, khiến cho Dư Thi Thi cùng
Hoàn Nhan Bảo Châu sợ ngây người, nàng cũng không hoàn toàn cho Mục Vũ
Điệp một chút thể diện, lại đứng bên đường cứ như vậy mà “nhục nhã” nàng ta, chẳng lẽ Mộ Dung Thất Thất cũng không sợ đắc tội với phủ Thừa Tướng sao? Hơn nữa, lại có cô gái như vậy, luôn mồm không cho phép Phượng
Thương cưới vợ bé, nữ nhân này là đố phụ sao? Yêu cầu vô lí như vậy,
Phượng Thương cũng sẽ đáp ứng sao?
Quả nhiên, Mục Vũ Điệp nổi
giận, nàng để ý nhất chính là người khác lấy tuổi của nàng ra mà nói
chuyện, hiện tại Mộ Dung Thất Thất mở miệng một tiếng “tuổi xuân”, rõ
ràng chính là khi dễ nàng.
“Công chúa, ngươi thật là quá đáng. Ngươi tự chủ trương như vậy, vương gia chưa chắc sẽ đáp ứng.”
“A. . . . . .” Mộ Dung Thất Thất cười lạnh, nhìn sang vẻ mặt đang đen
lại của Mục Vũ Điệp, khóe miệng gợi lên một độ cong: “Vương gia nói,
trong Nam Lân vương phủ ta là lớn nhất. Ý của ta, cũng đại biểu cho ý
của vương gia.”
Phượng Thương đem Mộ Dung Thất Thất sủng đến
loại tình trạng này, đám người Dư Thi Thi hoàn toàn không ngờ rằng được
điều này. Xem ra, hi vọng muốn đem Mục Vũ Điệp nhét vào Nam Lân vương
phủ hoàn toàn xa rời rồi.
Dư Thi Thi không ưa gì vẻ mặt đắc ý
của Mộ Dung Thất Thất, nếu như ban đầu nàng không đi sai hướng, hiện tại Mộ Dung Thất Thất làm sao còn ở chỗ này mà ngang ngạnh. Tại sao chuyện
tốt như vậy cứ rơi vào trên người Mộ Dung Thất Thất đây? Mộ Dung Thất
Thất này lớn lên không có vóc người, tại sao Phượng Thương hết lần này
tới lần khác đều yêu thích nữ nhân như nàng ta như vậy? Thật là không
thể tưởng tượng nổi.
“Vương gia còn chưa lớn bằng hoàng thượng. Chuyện này hoàng thượng không có mở miệng, còn nói không cho phép.”dưới sự kích thích của Mộ Dung Thất Thất, Mục Vũ Điệp cuối cùng cũng đem uy
của Hoàn Nhan Liệt ra dọa.
Thì ra là như vậy. Mộ Dung Thất Thất bừng tỉnh đại ngộ, khó trách ba nữ nhân này lại ở chung một chỗ, khó
trách Mục Vũ Điệp còn dám “đúng tình hợp lý” như vậy, xem ra là cái lão
già ở Mục phủ kia muốn chạy theo Hoàn Nhan Liệt kia a. Muốn dùng hoàng
thượng cùng thánh chỉ tới dọa nàng sao? Chẳng lẽ Mộ Dung Thất Thất là
con dê mặc cho người ta chém giết sao ?
“Vậy thì chờ hoàng thượng mở ra miệng rồi hãy nói sau.”
Mộ Dung Thất Thất thay đổi lời nói lớn lối vừa rồi, sắc mặt bỗng nhiên
bình tĩnh trở lại, bình tĩnh giống như biển sâu, không một tia gợn sóng. Nàng nhìn ngón tay mình, nhẹ nhàng mà vuốt móng tay nhuộm màu hồng.
“Bất quá, Mục tiểu thư cũng phải cẩn thận a. Chuyện tốt tới cửa, nhưng
lại không có phúc khí mà hưởng. Cho dù hoàng thượng ban xuống thánh chỉ, ngươi cũng phải có cái phúc khí này mà hưởng thụ mới được. . . . . .
Vạn nhất, đầu không cẩn thận rớt xuống, Mục tiểu thư chỉ là công dã
tràng thôi. Dù sao bà lão, đại não có đôi khi ngắn, phản ứng không nhanh nhẹn, tình huống chết đột tử tự nhiên là có.”
Mới vừa rồi còn
nói Mục Vũ Điệp một câu “tuổi thanh xuân”, lúc này đã hoàn toàn thăng
cấp thành “bà lão”. cho dù Mục Vũ Điệp tính tình trầm tĩnh đến đâu đi
nữa, cũng có thể nghe được lời nói này tràn đầy châm chọc cùng đắc ý uy
hiếp của Mộ Dung Thất Thất, nàng thật là quá lớn mật.
“Mộ Dung
Thất Thất! Ngươi mới vừa rồi là uy hiếp ta, đe dọa ta sao? Ta là cháu
gái của quan nhất phẩm, người nào cho ngươi lá gan lớn vậy, dám đối với
ta như vậy?”
“Là Bổn vương cho.” không đợi Mục Vũ Điệp phát
tiết xong, một thanh âm lạnh như băng truyền tới, sau một khắc, Mộ Dung
Thất Thất rơi vào vòng ngực ấm áp, không cần đoán, nàng cũng biết đây là Phượng Thương.
Phượng Thương đột nhiên xuất hiện, khiến cho
kia ba nữ nhân kia lui về phía sau nửa bước, quét mắt nhìn ba người này, Phượng Thương cúi đầu ôn nhu hôn lên trán của Mộ Dung Thất Thất : “Đi
ra ngoài cũng không