ngừng lại.
Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất rời đi, Mục Vũ Điệp cũng không có vui gì, nhưng mà đem cỗ hận ý này ghi tạc trên
đầu Dư Thi Thi nói: “Cáo từ” rồi rời đi. Hoàn Nhan Bảo Châu cũng muốn
đi, kể từ khi nàng cùng Hoàn Nhan Hồng tiếp xúc thân mật, nàng tự giác
biết mình bị người của Đông cung bó buộc, hôm nay nàng bị DưThi Thi mạnh kéo ra ngoài, lúc này muốn đi, sợ là đi cũng không được.
Bị Mộ Dung Thất Thất nói như vậy, lại bị Mục Vũ Điệp ghi hận, hiện tại vừa
nhìn thấy Phượng Thương ân ân ái ái cùng Mộ Dung Thất Thất, hôm nay thật sự là xuất môn bất lợi. Dư Thi Thi ngó chừng bóng lưng đã đi xa của
Phượng Thương, hũ dấm trong lòng lại đổ ra.
Nhìn một chút,
người ta là nam nhân biết làm sao yêu thương nữ nhân của mình? nghĩ tới
cái vị ở Đông cung kia, trừ nam nhân với nam nhân, hắn một chút cũng
không bình thường. Hoàn Nhan Hồng làm sao so sánh được với Phượng Thương chứ? Lấy cái gì ra mà so sánh? Tướng mạo? Nhân phẩm? Năng lực? Tính
cách?
Hiện tại Dư Thi Thi cảm thấy mắt mình bị mù rồi, ban đầu
bởi vì nhất thời khiếp đảm, sợ Phượng Thương khắc thê, cho nên lựa chọn
người sẽ lên làm hoàng đế là Hoàn Nhan Hồng kia, hiện tại cuộc sống của
nàng trôi qua như thế nào, chỉ có chính nàng mới biết.
Đáp ứng
người nọ, nhất định phải chia rẽ Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng Thương,
nhưng khi nhìn tình huống bây giờ, chuyện này căn bản là không thành
được. Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?
Lúc này, Dư Thi Thi
trong lòng có một cỗ tử khí, không có chỗ phát tiết, nàng xoay mặt thấy
Hoàn Nhan Bảo Châu đang cúi đầu ngẩn người : “Hoàng muội, ngươi vừa rồi
tại sao một câu cũng không nói? Ngươi trước kia không phải là ghét nhất
nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất sao? Ngươi thích Nam Lân vương như vậy, làm
sao đi một chuyến Ung châu, trở lại giống như biến thành người khác
rồi?”
Lời của Dư Thi Thi khiến cho Hoàn Nhan Bảo Châu cả kinh,
đại khái là có tật giật mình, nghe Dư Thi Thi nói như vậy, nàng còn
tưởng rằng mình đã bị người khác đoán được. Ngây người một lúc lâu, Hoàn Nhan Bảo Châu mới phục hồi tinh thần lại. Nếu Hoàn Nhan Hồng cũng không thể nhận ra nàng, Dư Thi Thi cũng sẽ không nhận ra nàng, nàng cần gì
phải tự mình hù dọa mình đây.
“Làm sao vậy?” Thấy Hoàn Nhan Bảo Châu có điểm không thích hợp, Dư Thi Thi cười khẽ, khóe miệng lộ ra một nụ cười châm chọc. Mới vừa rồi còn biểu hiện không có chút hứng thú đối với Phượng Thương, lúc này lại đắm chìm trong thế giới riêng của mình,
nhất định là đang nhớ thương Phượng Thương.
A, nha đầu này lúc
nào học được chiêu lạc mềm buộc chặt rồi? Chẳng qua là nàng có kỹ lưỡng
thế nào đi nữa thì Phượng Thương cũng không để vào mắt, hiện tại trong
lòng của hắn tràn đầy hình ảnh của Mộ Dung Thất Thất.
“Chúng ta đi!” Dư Thi Thi tiến lên lôi kéo tay của Hoàn Nhan Bảo Châu đi.
“Đi chỗ nào, Hoàng tẩu?” Hoàn Nhan Bảo Châu ngẩng đầu, chống lại cặp mắt tính toán kia của Dư Thi Thi, trong lòng cảnh giác. Nàng cảm giác, vị
Thái Tử Phi này cũng không tầm thường, nhìn qua thì ôn nhu mảnh mai,
thật ra thì âm hiểm vô cùng, có thể cũng Hoàn Nhan Hồng so sánh, không
hổ là vợ chồng.
” Đi tuyệt sắc phường. Ta muốn đi mua một chút
quần áo đẹp đẽ. Đám cưới của Nam Lân vương, chúng ta cũng phải đi chúc
mừng. Nếu như không thể so sánh được với Mộ Dung Thất Thất, chẳng phải
là sẽ mất mặt sao?”
Không đợi Hoàn Nhan Bảo Châu mở miệng cự tuyệt, Dư Thi Thi đã lôi kéo nàng ta đuổi theo Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất.
“Đồ ruồi bọ. Thật ghê tởm.” Tô Mi vừa thấy được dư âm xa xa của Dư Thi
Thi cùng Hoàn Nhan Bảo Châu, lập tức “Phi” một tiếng. Người muốn mặt,
cây muốn da, hai người này đến chết cũng không biết hối cải đây. Lại vẫn còn muốn đi theo. Thật không biết lúc hai người này đối mặt với mặt tàn bạo, các nàng làm sao còn có thể cười được.
“Tô Mi, bình tĩnh!” Mộ Dung Thất Thất vỗ vỗ tay Tô Mi: “Đường là làm cho người ta đi, ta không thể ngăn.”
Đoán được Dư Thi Thi cùng Hoàn Nhan Bảo Châu cũng sẽ đi theo các nàng
tới Tuyệt Sắc phường, Mộ Dung Thất Thất cũng không có ngăn cản. Nàng còn trông cậy vào các nàng giúp mình quảng cáo, không ai lại đi gây sự cùng với bạc cả.
Đến Tuyệt Sắc phường, Phương Đồng vừa nghe nói
tiểu thư tới, lập tức đi ra ngoài nghênh đón, còn chưa đi đến trước mặt
Mộ Dung Thất Thất, đã bị Dư Thi Thi cản lại, “Chưởng quầy, gần đây có
hàng gì mới không?”
Dư Thi Thi, Phương Đồng có biết, là Thái Tử Phi, là mẹ đẻ của Hoàng thái tôn. Thấy Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng
Thương đang đi dạo chung quanh, Phương Đồng biết tiểu thư không cần
người hầu hạ, cười híp mắt nhìn Dư Thi Thi bên cạnh: “A! Đây không phải
là Thái Tử Phi nương nương sao? Thảo dân tham kiến nương nương.”
Mới vừa rồi bị Mộ Dung Thất Thất làm cho mất thể diện, hiện tại thấy
Phương Đồng một mực cung kính đối với mình, khiến cho trong nội tâm Dư
Thi Thi thỏa mãn thật lớn:”Ừ! Ta hôm nay cùng công chúa Bảo Châu tới
đây, đang muốn nhìn một chút xem có quần áo đẹp đẽ nào không.”
“Công chúa vạn an!” Nghe Dư Thi Thi nói người bên cạnh là Hoàn Nhan Bảo Châu, P