khẽ run một chút, bắn một ít rượu lên quần áo của hắn.
“Điện hạ.” Dư Thi Thi không biết nói gì. Mặc dù nam nhân này không phải là người nàng yêu, nhưng lợi ích của bọn họ buộc chung lại một chỗ.
Hiện tại Hoàn Nhan Liệt nói như vậy, không thể nghi ngờ gì nữa là làm
tổn hại lợi ích của Hoàn Nhan Hồng, cũng chính là tổn hại lợi ích của
nàng, lúc này, nàng phải cùng Hoàn Nhan Hồng đứng trên cùng một trận
tuyến.
“Bổn cung không có chuyện gì.” Hoàn Nhan Hồng nghiến
răng nghiến lợi ngó chừng bóng lưng của Phượng Thương nói. Tại sao ngươi cái gì cũng muốn đoạt đi của ta? Tại sao phụ hoàng đối với ngươi còn
tốt hơn so với ta? Tại sao tất cả đồ đạc của ta, cuối cùng sẽ biến thành của ngươi? Tại sao?
Hoàn Nhan Hồng không phục, không nhận
thua. Giống như trước có ý kiến, còn có nhị hoàng tử Hoàn Nhan Nghị. Nếu như không có Phượng Thương, chỉ có hắn và Hoàn Nhan Hồng, như vậy hắn
nhất định có thể thắng được Hoàn Nhan Hồng, có thể trở thành một vị quốc quân xuất sắc.
Nhưng bây giờ, có Phượng Thương, hơn nữa phụ
hoàng sủng ái đối với Phượng Thương hoàn toàn xa hơn so với bất kì vị
hoàng tử nào kể cả hắn, điều này làm cho trong lòng nhị hoàng tử sinh ra cảm giác nguy cơ trước nay chưa từng có. Vừa nhìn hoàng huynh Hoàn Nhan Hồng bên cạnh, cũng là vẻ mặt âm trầm, Hoàn Nhan Nghị trong lòng có một cái ý nghĩ.
Vô luận hắn và Hoàn Nhan Hồng đấu nhau như thế nào, hai người cùng chung dòng máu Hoàn Nhan, nhiều lắm cũng chỉ là đấu tranh nội bộ. Nhưng
Phượng Thương, vị vương gia khác họ này, hôm nay quyền lực cùng địa vị
áp đảo trên bọn họ, lúc này bọn họ phải đồng lòng chống địch ngoài, diệt trừ Phượng Thương, giải quyết hắn trước không phải sao?
Đối
với sự “ân sủng” của Hoàn Nhan Liệt, Mộ Dung Thất Thất có chút “mừng rỡ
như điên”, lập tức hành lễ khấu tạ hoàng ân mênh mông của hắn. Hoàn Nhan Liệt cười híp mắt nhìn biến đổi của mọi người trước mắt, đối với phản
ứng của bọn họ phi thường hài lòng.
Một bên người Tây kỳ quốc
tới dự hôn lễ của Mộ Dung Thất Thất cùng Phượng thương, tư vị trong lòng mỗi người ở đây đều hoàn toàn khác nhau.
Nếu nói lúc trước
Thượng Quan Vô Kị còn không có cách nào dứt bỏ được, không thể buông
tay, hiện tại nhìn thấy trên mặt Mộ Dung Thất Thất nở nụ cười hạnh phúc, trong lòng Thượng Quan Vô Kị có một loại tư vị tên là “quên được”. Có
lẽ, lúc trước chỉ là không cam lòng, không cam lòng người khác cho nàng
hạnh phúc, nhưng bây giờ, chính mắt mình nhìn thấy nàng nở nụ cười như
hoa, những nỗi nhớ nặng trịch trong lòng hắn, cũng hoàn toàn buông xuống được.
“Hắn sẽ cho nàng hạnh phúc.” Làm người từng trải, Lý Vân Khanh như thế nào không biết tâm tư của Thượng Quan Vô Kị, ánh mắt của
hắn không lừa gạt được người khác, mà Lý Vân Khanh cũng từng biểu lộ một chút xíu tình cảm như hắn vậy.
“Chỉ hy vọng là như thế.”
Thượng Quan Vô Kị uống một ngụm rượu trong chiếc ly nói: “Nếu như Phượng Thương phụ bạc nàng, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho Phượng Thương.”
“Đâu chỉ có ngươi, ta cũng vậy sẽ không bỏ qua cho hắn.” Lý Vân Khanh
rót rượu cho mình và Thượng Quan Vô Kị, hai người lần lượt đem chén rượu cạn sạch giống như cùng hứa với nhau.
Lời nói của hai người
nam nhân này, Long Trạch Cảnh Thiên nghe thấy rất rõ ràng. Thì ra bọn họ cũng có tâm tư như thế chỉ là, bọn họ có thể buông xuống được, có thể
nhìn nàng trở thành tân nương của người khác, còn hắn thì làm không
được. Ở trong lòng Long Trạch Cảnh Thiên, thủy chung có một âm thanh hô
hoán thúc đẩy hắn, nàng thuộc về ngươi. Mộ Dung Thất Thất là vương phi
của ngươi.
Thanh âm này đã chiếm cứ ở trong lòng Long Trạch
Cảnh Thiên đã rất lâu rồi. Phượng Thương có thể cho nàng vô luận là
quyền thế địa vị hay tài phú, hắn cũng có thể cho nàng. Về phần thật
lòng, hắn cũng không ít hơn so với Phương Thương. Hắn không cam lòng.
Ánh mắt của Long Trạch Cảnh Thiên vẫn dừng lại ở trên người Mộ Dung
Thất Thất, nhưng lại không biết có hai nữ nhân đang dùng ánh mắt si tình mà nhìn hắn.
Một, là Mộ Dung Thanh Liên. Có thể nói thứ không
chiếm được là thứ tốt nhất, cho nên vô luận Long Trạch Cảnh Thiên đối
với nàng lạnh lùng thế nào, nàng thủy chung vẫn còn ôm ảo tưởng đối với
hắn. Trong lòng nàng, một nam nhân không bị suy đổ bởi sự theo đổi của
nữ nhân, thì người nam nhân đó là người biết trân trọng tình cảm. Nếu có thể được người nam nhân như vậy yêu thương mình, nhất định sẽ rất hạnh
phúc.
Một người khác còn lại là Hoàn Nhan Bảo Châu. Trong
khoảng thời gian này, nàng luôn bị Hoàn Nhan Hồng hành hạ đến chết đi
được.
Cái tên biến thái kia cứ rảnh rỗi sẽ kêu nàng qua, nói
là: “Cùng Hoàng muội trau dồi tình cảm”, thật ra thì chính là khi dễ
nàng. Hậu môn đáng thương của nàng, thương thế còn chưa hoàn hảo, lại ra máu đầm đìa. Khiến cho nàng hiện tại không có cách nào ngồi xuống được, bởi vì một khi ngồi xuống thì chỗ kia đau rát, chỉ có thể ngồi nghiêng, đem lực lượng dồn về một bên, cứng ngắc sau đó đổi bên khác.
Ở trong lòng Hoàn Nhan Bảo Châu, người duy nhất có thể giải cứu mình
chính là Long Trạch Cảnh Thiên. Nế