h, nhanh tới hỗ trợ, ngu xuẩn!” Hoàn Nhan Liệt làm sao có thể chịu ủy khuất ở chỗ này như vậy, nơi này chỉ có ba người hắn, Kính Đức cùng
cô gái kia. Cô gái đã bị dọa chỉ biết run run, Kích Đức thấy thế liền
vội vàng đến trước mặt Hoàn Nhan Liệt.
Kính Đức nghĩ muốn gỡ bỏ răng nanh của Nguyệt Lan Chi, nhưng mà trong tay không có dụng cụ, chỉ
có thể nghĩ biện pháp cạy miệng của nàng ra, nhưng mà Nguyệt Lan Chi
cũng không muốn bỏ qua cho Hoàn Nhan Liệt, răng nanh cắn gắt gao, giống
giam cầm ở nhà lao, đem nửa cái lỗ tai Hoàn Nhan Liệt đều nuốt ở trong
miệng, không chịu nhổ ra.
“Nhanh đi gọi người! Ngươi ngu ngốc
này.” Nguyệt Lan Chi muốn phá hủy vành tai của Hoàn Nhan Liệt, máu tươi
theo hai má hắn chảy xuống, thấy Kính Đức chân tay vụng về, Hoan Nhan
Liệt một cước đá vào bụng Kính Đức: “Mau đi gọi người! Kêu một người
thân thiết đến!”
“Dạ, dạ, dạ” Kinh Đức gấp đến độ đầu đầy mồ
hôi, đành không biết làm gì hơn buộc phải chạy chậm đi ra ngoài.
“Hoàng Thượng, hoàng thượng, ngài không có việc gì đi?” Cô gái sợ tới
mức không kìm được, nước mắt nhanh chóng rơi xuống, nàng ngoài khóc, cái gì cũng không làm được, làm cho Hoàn Nhan Liệt có một cỗ xúc động muốn
giết chết nữ nhân này.
Máu tươi vẫn chảy, Hoàn Nhan Liệt đau
đến kém chút nữa chửi con mẹ nó, đột nhiên hắn nghe được một trận âm
thanh “thầm thì” theo xa mà gần truyền đến “thì thầm thì thầm….” Hoàn
Nhan Liệt đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền giãy dụa đứng lên.
Cái này rõ ràng là mẫu cổ từ trong bụng Nguyệt Lan Chi di chuyển về phía hắn, hiện tại mẩu cổ ngửi thấy hương vị máu tươi của người sống, dị
thường hưng phấn, dùng sức bò lên cổ họng của Nguyệt Lan Chi.
“Thầm thì thầm thì…” âm thanh kia càng ngày càng đến gần, Hoàn Nhan Liệt tâm vội muốn chết, mẹ nó, Kính Đức như thế nào còn chưa về. Còn có tiện nhân Nguyệt Lan chi, thật sự là tiện nhân, sắp chết còn muốn tính kế
hắn, thật sự là hỗn đản.(phải nói một câu Hoàn Nhan Liệt đáng chết.)
Hoàn Nhan Liệt dùng sức nghĩ muốn đem lỗ tai mình túm đi ra, không nghĩ đem vành tai xé rách, đau đớn làm hắn kêu to lên, càng nhiều máu nóng
đi ra, sợ đau, Hoàn Nhan Liệt không dám động đậy, cùng không để hắn chần chờ lâu, một trận đau đớn theo lỗ tai truyền đến.
“A a a!” Bị
mẫu cổ cắn vành tai, Hoàn Nhan Liệt kêu thảm thiết, hắn dùng sức lôi
kéo. Đem lỗ tai trong miệng Nguyệt Lan Chi túm lấy kéo ra. Vốn tưởng nhẹ nhàng thở ra, không nghĩ cô gái lại kêu lên.
“Hoàng….Hoàng Thượng! Trùng….Sâu a!!!”
Trên lỗ tai Hoàn Nhan Liệt, một con sâu nhỏ bằng ngón út, cả thân hồng
nhỏ đầy huyết, cắn chặt lỗ tai Hoàn Nhan Liệt không chút nào thả lỏng,
Hoàn Nhan Liệt đau đớn hô lên.
“Chát!” Hoàn Nhan Liệt nghĩ muốn đem mẫu cổ đánh trên mặt đất, cũng không liệu được mẫu cổ này cực kỳ
giảo hoạt, tựa hồ cảm giác được nguy hiểm, lập tức chui vào trong lỗ tai của Hoàn Nhan Liệt.
“Hoàng thượng, nó…,nó đi vào.”
Thiếu nữ thét chói tai không ngừng, cảnh tượng như vậy quả thực rất kinh khủng. Huyết nhục đỏ sậm vẫn ào ào chảy ra, cổ mẫu kia lắc lắc thân
mình, từ lỗ tai của Hoàn Nhan Liệt đi vào bên trong, chờ Hoàn Nhan Liệt
muốn chế trụ nó, đem mẫu cổ túm đi ra, mẫu cổ chỉ để lại một đoạn đuôi
trơn trượt, giãy dụa từ trong tay Hoàn Nhan Liệt đi ra ngoài, lập tức
chui vào trong não của Hoàn Nhan Liệt.
Giờ phút này, trong đầu
Hoàn Nhan Liệt ầm kêu kên, vang lên cực kì gay gắt. Chờ Kính Đức dẫn
người tới, lúc này Hoàn Nhan Liệt đã ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.
“Bệ hạ, bệ hạ ngài làm sao vậy?” Kính Đức gấp đến độ như kiến bò trong
chảo, vội vàng hỏi thiếu nữ có chuyện gì xảy ra. Cô gái cũng bị dọa cho
sợ hãi, cũng chỉ có thể đứt quãng nói:” Sâu……Vào lỗ tai của hoàng
thượng…”
Ách! Nghe xong lời nói của cô gái kia, trong lòng Kính Đức hồi hộp một chút, cô gái nói sâu đích thị là mẫu cổ, hiện tại mẫu
cổ đang nằm trong thân thể hoàng thượng, vậy phải làm như thế nào mới
tốt?
“Mau! Mau nâng Hoàng thượng lên!” Kính Đức gấp đến độ đầu
đổ đầy mồ hôi, chỉ có thể trước làm cho người ta đem Hoàn Nhan Liệt mang đi. Chờ cho tới khi thái y đến, Hoàn Nhan Liệt đã đau đến hôn mê. Tuy
rằng Kính Đức rất muốn phong tỏa tin tức Hoàn Nhan Liệt ngất xỉu, nhưng
trong cung nơi nơi đều là tai vách mạch rừng, chỉ trong chốc lát tin tức này đã bay đến bên tai hoàng hậu cùng Đức phi, hai người lập tức vội
vàng chạy đến, để mọi người chờ ở một bên, xem thái y kiểm tra ra kết
quả gì. Năm thái y, thay nhau kiểm tra cho Hoàn Nhan Liệt, cuối cùng đi
lên chính là lão thái y.
” Bệnh này của bệ hạ thật kỳ quặc.”
Lão thái y híp mắt, lại kiểm tra thật lâu, mới ngẩng đầu: “Lỗ tai của
hoàng thượng hình như bị người khác cắn xé, hơn nữa bên tai nhiễm huyết, hẳn là có người tập kích bệ hạ, bệ hạ do đau đớn nên mới ngất xỉu đi,
không đáng ngại.”
Vừa nghe nói có người tập kích hoàng thượng,
còn đem lỗ tai Hoàn Nhan Liệt cắn thành như vậy, hoàng hậu Lí Băng lập
tức đứng lên: “Kính Đức, rốt cuộc là ai ám sát Hoàng Thượng?”
Một sự việc như vậy, tới miệng Lí Băng lại thành ám sát.
“Cái này..!” Hoàn Nhan Liệt chưa tỉnh,