XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3236070

Bình chọn: 9.00/10/3607 lượt.

ông nhịn được rơi lệ, cho nên vẫn chịu đựng, khắc ghi bọn họ ở trong lòng, chưa từng nói ra với bất cứ ai. Hiện tại, cảm nhận được ấm áp của Mộ Dung Thất Thất, nghe tim nàng đập cùng giọng nói ân cần ấm áp của nàng khiến cho phòng tuyến cuối cùng trong lòng Phượng Thương cũng sụp đổ.

“Khanh Khanh. . . . . .” Phượng Thương cố gắng khắc chế mình, không để cho mình khóc lên. Đàn ông không phải không rơi lệ, chẳng qua là chưa tới lúc thương tâm thôi.

“Ta ở đây, ta ở ngay đây!” Mộ Dung Thất Thất nhẹ nhàng vuốt ve Phượng Thương, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên tóc của hắn, cảm nhận được người trong ngực run rẩy, tim Mộ Dung Thất Thất cũng run rẩy theo.

Vì sao, vận mệnh có thể đùa cợt người ta như vậy? Vì sao, lại để cho Phượng Thương có quá khứ như vậy? Nếu như Phượng Tà chưa từng đem những lời này nói cho Phượng Thương nghe, thật là tốt biết bao a! Biết hắn sẽ thương tâm khổ sở, tại sao còn muốn đem chân tướng nói cho hắn biết, để hắn phải thừa nhận những điều này đây!

Hiện tại, Mộ Dung Thất Thất rốt cục cũng hiểu được những u buồn đau thương trong mắt của Phượng Thương là do đâu. Trước kia nàng cho rằng những thứ u buồn đó là do cái chết của Phượng Tà cùng Hoàn Nhan Minh Nguyệt, hôm nay mới biết, trong nội tâm nam tử này còn cất giấu một bí mật đau thương. Mà những chuyện cũ thương tâm như vậy, khiến cho đáy mắt hắn luôn hàm chứa nỗi đau khiến người ta không thể bỏ qua.

“Vương gia, vậy lúc chàng còn trong bào thai là thai độc?”

“Thai độc, vốn là mang trong thân thể của mẫu thân ta, ta nghĩ, hẳn là có liên quan với Đông Lỗ quốc. Hoàng hậu của Đông Lỗ quốc lúc trước cũng là nữ đệ tử của Bồng Lai đảo, ngoại tổ mẫu của nàng qua đời từ sớm. Tiếp đó ngoại tổ phụ lại cưới sư muội của ngoại tổ mẫu, đưa nàng lên làm hoàng hậu. Khi đó, mẫu thân của ta thân thể vẫn bình thường. Chẳng qua là nàng không hề nghĩ tới, mình lại trúng độc. . . . . .”

Quan hệ hoàng thất thật phức tạp! Mộ Dung Thất Thất sớm cảm thấy độc trên người Phượng Thương có cái gì đó không đúng lắm, không phải là trúng độc bình thường, không nghĩ tới lại có liên quan với Bồng Lai đảo!

Chỉ là, nhân tâm vì sao lại hiểm ác như vậy? Vì sao phải tàn nhẫn như vậy? Tại sao muốn tranh quyền đoạt lợi? Tại sao lại cứ tham luyến những đồ vốn không thuộc về mình như thế? Nhân tính rốt cuộc là thiện, hay là ác? Lòng người rốt cuộc là phức tạp, hay đơn giản? Tại sao muốn tạo ra nhiều bi kịch như vậy, để Phượng Thương phải gánh chịu tất cả những thứ này? “Vương gia!” Tâm tình trước nay chưa từng có nảy lên trong lòng Mộ Dung Thất Thất, nàng dường như hiểu được, vì sao Phượng Thương không ở trên đại điện tuyên bố bọn họ không phải là huynh muội, bởi vì thân phận của hắn quá phức tạp, liên quan đến Tần quốc khi xưa.

Nếu như người đương quyền Bắc Chu, Tây kỳ cùng Nam Phượng biết được hoàng thất Tần quốc trước kia còn lưu lại huyết mạch, thì cái Phượng Thương phải đối mặt, chính là sự đuổi giết của ba nước! Những thứ quyền quý kia, họ mất công mưu tính lâu như vậy mới giành lấy được thì làm sao còn có thể lưu lại mầm mống tai họa đây!

Thân phận của Phượng Thương, càng ít người biết càng tốt, nếu như bị bại lộ, sẽ mang họa diệt thân đến cho hắn. . . . . .

“Khanh Khanh, nàng biết không? Công chúa lúc có mang nàng, liền cùng tướng quân ước hẹn với ta, nếu họ sinh hạ nữ nhi, chắc chắn sẽ cho nàng làm tân nương của ta.”

“Khi đó, nàng vẫn còn đang ở trong bụng công chúa, thời điểm nàng ấy mang thai, nàng ấy thường để cho ta dán lên bụng nghe thanh âm của nàng. Vừa nghe, công chúa vừa nói cho ta biết, đây là tiểu tân nương của con a! Ngay lúc đó ta cảm thấy được mình thật hạnh phúc!”

“Nàng có biết không, khi nàng tháo kính Thủy Nguyệt xuống, tim ta thiếu chút nữa thì ngừng đập. Làm sao nàng lại đẹp như thế!” Chờ Phượng Thương một lần nữa ngẩng đầu lên, ướt át trong mắt đã biến mất không còn. (TNN: ca này miệng ngọt ghê ='>'>)

“Một khắc kia, ta cảm thấy như được trời cao ân điển! Ta cứ nghĩ nàng đã đi theo tướng quân cùng công chúa, không nghĩ tới nàng còn sống trên đời này, còn sớm chiều chung đụng cùng ta, còn yêu ta! Mặc kệ là hôn ước cha mẹ định ra, hay là tình cảm ta và nàng từ quen biết nảy sinh, cuối cùng nàng vẫn là Khanh Khanh của ta, tân nương của ta, nàng nói xem, đây không phải ý nói chúng ta có duyên phận rất sâu sao, bất cứ chuyện gì cũng không thể chặt đứt?”

“Vương gia. . . . . .”

Mộ Dung Thất Thất không biết nên nói như thế nào để diễn tả tâm tình của mình lúc này, nàng cúi đầu, lần đầu tiên hôn lên trán Phượng Thương, đây là chuyện Phượng Thương thích làm nhất. Nghe nói, nếu như nam nhân thích hôn lên trán ngươi, chứng tỏ ngươi là người hắn thương yêu nhất, được hắn thương yêu lâu như vậy, hôm này nàng sẽ thương yêu hắn!

“Nếu như chàng là phu quân của ta, ta cũng sẽ vui vẻ.”

Phượng Thương hôn Mộ Dung Thất Thất, cạy mở đôi môi anh đào của nàng, thăm dò hương thơm của nàng.

Không có áp lực thân phận huynh muội, gánh nặng trong lòng Mộ Dung Thất Thất cũng hoàn toàn buông xuống. Đối với nụ hôn của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất không hề cự