tuyệt, nàng như con chim nhỏ, rúc vào trong ngực Phượng Thương, bàn tay nhỏ bé leo lên vai hắn, nhẹ nhàng mà chủ động đáp lại sự ôn nhu của hắn.
Hai người cùng tìm được cảm giác ấm áp trên thân thể của đối phương.
Hai người đều là cô nhi, phụ mẫu đều mất, hơn nữa cha mẹ của bọn họ cũng bị người ta tính toán, chết thảm trong tay ác nhân. Phượng Thương thẳng thắn nói ra sự thật, khiến cho những chướng ngại ngăn cách hai người hoàn toàn sụp đổ, đối với người yêu, hôn đến như si như say, phảng phất nụ hôn này như kéo dài cả thế kỷ.
Chờ tới khi khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Thất Thất đỏ lên, không thở nổi, Phượng Thương mới buông nàng ra.
Hiểu lầm được hóa giải, tảng đá trong ngực Mộ Dung Thất Thất rốt cục cũng bị đánh nát, cho nên tâm tình rất tốt, nụ cười còn mang hương vị hạnh phúc ngọt ngào.
Bỗng nhiên, Mộ Dung Thất Thất nghĩ đến một chuyện, cho nên đứng lên nhìn Phượng Thương hỏi, “Vương gia, chàng sẽ không bởi vì yêu ta, nên mới dựng lên một chuyện xưa để gạt ta chứ! Huynh muội yêu nhau ta không phản đối, nhưng là, huynh muội là họ hàng gần, sinh hạ hài tử sẽ không khỏe mạnh, dễ xuất hiện dị dạng!”
Thấy trên mặt tiểu nữ nhân này vẫn có nghi ngờ, Phượng Thương cười khẽ, điểm điểm lên cái mũi nhỏ xinh xinh của Mộ Dung Thất Thất.
“Khanh Khanh, chẳng lẽ nàng không biết, chỉ có huyết thống hoàng thất của Tần quốc mới có đôi mắt màu tím sao? Trong đó màu nho được xem là tôn quý nhất, là huyết thống thuần chánh nhất! Nếu không ta việc gì phải hao hết tâm tư che dấu mắt của mình chứ!”
“Tam quốc phân chia, tất cả hoàng thất Tần quốc, bao gồm cả trẻ nhỏ, cũng bị diệt sạch. Ta là người duy nhất sống sót, nếu bị người ta phát hiện, vậy thì đối mặt với ta sẽ chính là ba nước ——”
Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất lập tức ý thức được tình cảnh của hắn. “Vương gia, vậy người bên cạnh chàng có thể tin được không?” Mộ Dung Thất Thất nói tới người bên cạnh hắn, là những người đã thấy được màu mắt của hắn. Nếu như những người này không đáng tin, vậy đây không phải là phiền toái rồi sao?
Mộ Dung Thất Thất quan tâm như vậy, làm cho Phượng Thương rất vui mừng. Hắn nắm tay Mộ Dung Thất Thất, hôn một chút lên tay nàng rồi nói, “Bọn họ đều là người của ta, sẽ không phản bội ta. Người phản bội ta, đã sớm chết rồi.”
“Vậy thì tốt!” Mộ Dung Thất Thất dựa vào Phượng Thương, không có cấm kỵ tình yêu huynh muội, Mộ Dung Thất Thất liền khôi phục bộ dáng trước kia.”Vương gia, vậy bây giờ chàng muốn làm thế nào? Ngươi muốn làm hoàng đế sao? Muốn khôi phục lại Tần quốc sao?”
“Không muốn.” Phượng Thương lắc đầu.
“Tại sao? Nam nhân không phải đều có ham muốn với quyền lực sao?” Mộ Dung Thất Thất ngồi dậy, kinh ngạc nhìn Phượng Thương.
“Khanh Khanh, ta chỉ mê luyến nàng.” Trong giọng Phượng Thương mang mùi vị tán tỉnh, khiến Mộ Dung Thất Thất xấu hổ một trận, “Người ta nói thật! Chẳng lẽ chàng không nghĩ tới báo thù cho cha mẹ? Đoạt lại những thứ vốn thuộc về chàng?”
“Ha hả. . . . . .” Nghe Mộ Dung Thất Thất nói, Phượng Thương cười một tiếng, trong mắt phong tình vạn chúng, “Nước loạn, chịu khổ chính là dân chúng. Bốn nước chia đều thiên hạ, sống chung hòa bình đã hơn hai mươi lăm năm, nếu ta đánh vỡ cục diện bế tắc này, đối mặt sẽ là áp lực trước nay chưa từng có.”
“Hơn nữa, làm hoàng đế chưa chắc đã tốt. Ngồi ở địa vị cao, sẽ vì quyền lực, lạc mất nhân tâm, tiêu mất nhân tính, ta không muốn mình một ngày nào đó biến thành một kẻ lạnh lùng vô tình, tư lợi như vậy. Nếu ta không thích, ta sẽ không bước vào cái vòng thị phi đó, càng muốn nhận được, lại càng mất đi. Ta không muốn mất đi những điều vốn có, tỷ như nàng!”
“Bất quá, nếu Khanh Khanh muốn làm nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, vì nàng, ta nguyện ý!”
“Không! Ta không muốn!” Mộ Dung Thất Thất lắc đầu, tựa vào ngực Phượng Thương, “Mới vừa rồi, ta còn lo lắng, lo lắng Vương gia sẽ có ý nghĩ phục quốc, lo lắng Vương gia mê luyến quyền thế, tham lam phú quý. Hiện tại, ta nói xin lỗi với chàng, là ta nghĩ sai rồi. Ta không thích cái tôn quý chàng nói, ta chỉ muốn cùng người mình yêu ở chung một chỗ, bình an vượt qua quãng đời này. Đầu bạc răng long, không rời không bỏ!” “Khanh Khanh ——” Phượng Thương trong lòng cao hứng, nữ tử hắn chọn, quả nhiên bất đồng cùng người khác.
Hắn đã gặp qua nhiều nữ nhân, so với nam nhân còn ham mê quyền quý hơn, hơn nữa vì quyền quý mà giở thủ đoạn, hại người hại mình, từ đơn thuần trở nên phức tạp, từ thiện lương trở thành ác độc. Hắn còn lo lắng Mộ Dung Thất Thất sẽ thích quyền lực, không nghĩ tới, Mộ Dung Thất Thất lại như vậy, cũng rất hợp ý hắn. Nữ nhân của hắn, cũng sẽ nghĩ ý nghĩ giống hắn!
“Bất quá, nói đi cũng phải nói lại, nếu cái gì cũng không có, chỉ qua là dân chúng tầm thường, vậy cũng không được, chàng nói đúng không, Vương gia!” Mộ Dung Thất Thất cười một tiếng, ánh mắt sáng ngời lóe lên tia giảo hoạt, “Huống chi, Hoàn Nhan Liệt là kẻ thù của chàng và ta, mặc dù chúng ta muốn buông tha, nhưng có người chưa chắc đã nguyện ý.”
“Ý của nàng là?”
“Nếu Phượng Tà và Hoàn Nhan Minh Nguyệt là cha mẹ ta, m