Đợi đến lượt Hoàn Nhan Bảo Châu, nàng ta dâng lên một chuỗi phật châu làm từ gỗ tử đàn.
“Hoàng tổ mẫu, chuỗi phật châu này là do cháu tự tay mài từng viên châu, chữ “phật” trên đó cũng là do cháu tự tay khắc từng chữ một, cháu còn thỉnh cao tăng khai quang cho nó!”
Khi thấy chuỗi phật châu của Hoàn Nhan Bảo Châu, Đông Phương Lam rất yêu thích, liên tục khen “đẹp”.
“Bảo Châu rất hiểu chuyện! Có tâm!” Hoàn Nhan Liệt vừa lòng gật đầu, nữ nhân hiếu đạo, đối với phụ thân mà nói, là một chuyện đáng để vui mừng. Từng hạt châu tròn tròn, tinh xảo, tự tay mài, ắt hẳn đã phí không ít thời gian. Xem ra lễ vật này đã được Hoàn Nhan Bảo Châu chuẩn bị từ sớm.
Lễ vật của Công chúa chiếm được lời khen của thái hậu cùng hoàng thượng, các đại thần thấy vậy liền lập tức phụ họa, cả đám đều trầm trồ khen công chúa hiếu đạo. Nghe xong những lời nói kia, Hoàn Nhan Bảo Châu không có lộ ra ánh mắt đắc ý, vẫn giữ vẻ mặt khiêm tốn như cũ.
“Khiêm nhường, giữ lễ, tốt! Bảo Châu đã lớn rồi, đã hiểu chuyện, trẫm rất vui mừng!”
Khi nói lời này, Hoàn Nhan Liệt nhìn về phía Long Trạch Cảnh Thiên. Vị Tĩnh Vương Tây Kỳ quốc này, tương đối hợp ý hắn, ít nhất tuấn tú lịch sự, dáng vẻ đoan chính, hơn nữa, về sau còn có thể bước lên ngôi vua. Lúc trước Hoàn Nhan Bảo Châu đã thể hiện rõ sự ái mộ đối với Long Trạch Cảnh Thiên, nếu nữ nhi đã thích, người làm phụ hoàng như hắn, tất nhiên phải tác hợp cho nàng.
“Tĩnh Vương, trẫm nghe nói ngươi còn chưa lập gia đình! Không biết trong lòng ngươi đã để ý ai chưa?” Hoàn Nhan Liệt đột nhiên nói một câu, thức tỉnh Long Trạch Cảnh Thiên khỏi dòng suy nghĩ, hắn lập tức đứng lên, hành lễ với Hoàn Nhan Liệt, “Trong lòng Bổn vương ngưỡng mộ công chúa Bắc Chu quốc —— “
Nghe thấy lời này, Phượng Thương dừng tay, lông mi cụp xuống, gãi vào lòng bàn tay của Mộ Dung Thất Thất.”Khanh Khanh, đám ruồi thối này thật đáng ghét!”
Biết Phượng Thương ghen, Mộ Dung Thất Thất định hôn hắn một cái để an ủi, nhưng hiện tại ở trước mặt nhiều người, ngại thân phận huynh muội mà họ đang gánh, Mộ Dung Thất Thất đành phải kiềm lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng mà đụng vào lòng bàn tay của Phượng Thương, “Thương, chàng hẳn nên cao hứng!”
“Cao hứng?” Phượng Thương nhếch mi, nhìn gương mặt phấn nộn của Mộ Dung Thất Thất, nếu không phải nhiều người ở đây, hắn thật muốn một ngụm cắn, hảo hảo nhấm nháp hương vị của nàng.
“Điều ấy thể hiện ánh mắt của chàng quá tốt! Càng nhiều người yêu thích ta, càng có thể chứng minh ánh mắt của chàng tốt, chọn được bảo bối tốt nhất trên đời!”
“A ——” Đối với mồm mép lanh lảu của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương chỉ có thể vươn tay nhéo nhéo cái mũi của nàng, “Vì sao mỗi lần ở trước mặt Khanh Khanh,tài ăn nói của ta lại trở nên vụng về rồi? Chẳng lẽ Khanh Khanh là người do trời phái tới để khắc chế ta?”
“Chàng nói đúng! Trước khi ta đến, ông trời đã nói với ta rằng, đời này, nhiệm vụ duy nhất của ta chính là hàng phục chàng, giải cứu hết thảy những nữ đồng bào trong dầu sôi lửa bỏng. Phật viết, ta không vào địa ngục thì ai vào. Hôm nay, ta buông tha hết thảy, xuống địa ngục cùng chàng, chỉ để cứu giúp* chàng.” (*gốc: độ trong phổ độ)
Khó khi Mộ Dung Thất Thất chịu nói nhiều lời dỗ ngon dỗ ngọt như vậy, khiến cho Phượng Thương càng yêu mến nàng. Trước kia ở chung, Mộ Dung Thất Thất luôn phòng ngừa quá mức, có chút rụt rè, nhưng từ khi hai người cùng ngủ chung, phòng tuyến của tiểu nữ nhân này tựa hồ đang dần từng chút tan rã, đó là một dấu hiệu tốt!
“Khanh Khanh, nàng nói quá đúng!” Phượng Thương đưa môi đến sát bên tai Mộ Dung Thất Thất, nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai nàng, giọng nam trầm thấp, quyến rũ, mang theo chút hơi ấm hấp dẫn, vờn quanh vành tai khéo léo của Mộ Dung Thất Thất, trêu đùa thính giác cùng xúc giác bên tai nàng.
“Nếu sứ mạng của nàng là thế, hay là hãy dùng thân mình mà giúp ta, đêm nay nàng ở trên giúp* ta đi!” (*gốc: thượng độ…đều là độ, nhưng nghĩa thì,….)
“Khụ khụ!” Lời của Phượng Thương , chọc Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn đỏ mặt. Nàng không phải đứa nhỏ ba tuổi, cũng đã qua thời kì ngây thơ, mỗi ngày đều dính ngọn lửa kia vào thân nàng, nàng có thể cảm nhận được.
Nam nhân này tuân thủ nghiêm ngặt lời hứa của mình, chờ nàng mở miệng, chờ nàng buông lỏng, đem mình giao cho hắn. Cho nên, mặc dù dục vọng trào dâng, nhưng hắn vẫn luôn áp chế ý nghĩ kia xuống, chỉ ôm nàng, không vượt rào.
Hôm nay, hắn trực tiếp nói ra như vậy, khiến cho Mộ Dung Thất Thất ngượng ngùng, không đầy một lát, trên mặt một rạng mây đỏ.
“Như thế nào, Khanh Khanh —— “
Phượng Thương đột nhiên có loại ý nghĩ bổ nhào vào người Mộ Dung Thất Thất, những ánh mắt không có ý tốt kia, mãnh liệt kích thích hắn, khiến cho hắn không đảm đương nổi cái danh quân tử nữa, cũng không thể đợi thêm nữa rồi, hiện tại, hắn hận không thể túm nàng về Vương phủ, áp nàng lên trên giường, khiến nàng toàn thân cao thấp đều khắc đầy ấn ký của hắn, như vậy, những nam nhân thối kia sẽ không nhớ thương Khanh Khanh của hắn nữa.
“Được!” Mộ Dung Thất Thất ngượng ngùng gật đầu, mà lời của nàng, khiến cho Phượng Thươ