ng nửa ngày cũng không phục hồi lại tinh thần.
Hắn nghe được cái gì? Tiểu nữ nhân của hắn đã nói “được”, hắn không nghe lầm chứ! Phượng Thương ngây người, ngơ mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. Hắn cho rằng Mộ Dung Thất Thất sẽ giống thường ngày, thẹn thùng nói không, không nghĩ tới nàng lại đồng ý, này, không phải hắn nghe lầm chứ?
“Khanh Khanh, nàng nghe hiểu ý của ta không đó?” Phượng Thương liếm liếm môi khô ráo, “Ta nói giúp, nàng biết là cái gì không?” Giúp của hắn, không phải là giúp trong phổ độ chúng sinh của phật môn, hắn là muốn nàng…
“Chán ghét!” Nghe Phượng Thương gặng hỏi, Mộ Dung Thất Thất quay mặt đi nơi khác, không nhìn tới cái cái khuôn mặt yêu nghiệt kia, miễn cho chính mình bị nam nhân này mê hoặc.
Nàng đây thật vất vả mới cố lấy dũng khí đáp ứng, nam nhân này lại mơ hồ hỏi nàng nghe hiểu hàm nghĩa trong lời nói không, chẳng lẽ nàng tựu giống như thỏ trắng ngây thơ không rành thế sự vậy sao? Chẳng lẽ, hắn muốn ép nàng nói những lời khiến người nghe đỏ mặt sao?
“Khanh Khanh, nàng nói được, ý của nàng rốt cuộc là cái gì được?”
Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn khơi dậy ngứa ngáy trong lòng Phượng Thương, lúc này, hắn tựa như đứa bé, một mực quấn quít lấy Mộ Dung Thất Thất, không phân biệt nổi đúng sai nữa. Hắn không chắc chắn có phải Mộ Dung Thất Thất thật sự đáp ứng rồi hay không, thật sự chỉ đơn giản như vậy, dễ dàng như vậy sao? Dễ dàng đến mức khiến cho hắn bắt đầu hoài nghi hệ thống thính giác của mình!
“Khanh Khanh ——” Phượng Thương nhẹ nhàng mà đung đưa ống tay áo của Mộ Dung Thất Thất, bộ dáng muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương, trong cặp mắt phượng yêu nghiệt kia, hàm chứa ý tứ làm nũng, hũ mật ngọt, thấm vào tận tim Mộ Dung Thất Thất.
“Khanh Khanh —— “
Không đợi Phượng Thương nói xong, liền nghe thấy thanh âm Long Trạch Cảnh Thiên, “Người bổn vương ngưỡng mộ trong lòng là Trấn Quốc Công chúa, không phải là Bảo Châu công chúa.”
Cho dù Phượng Thương vẫn muốn tiếp tục ngọt ngào cùng Mộ Dung Thất Thất, nhưng nghe được bốn chữ ” Trấn Quốc Công chúa” này, ắt phải ngừng lại. Nguyên lai, ở lúc bọn họ tình tứ anh anh em em, Hoàn Nhan Liệt muốn đem Hoàn Nhan Bảo Châu gả cho Long Trạch Cảnh Thiên, không nghĩ tới bị Long Trạch Cảnh Thiên cự tuyệt.
“Bổn vương phản đối!” Chẳng quan tâm nhiều như vậy, Phượng Thương đứng lên, trực tiếp cắt đứt lời nói của Long Trạch Cảnh Thiên, “Bổn vương không đồng ý!”
Trong lúc nhất thời, bầu không khí trên đại điện được đẩy lên cao trào. Nam Lân Vương chống lại Tĩnh Vương Tây Kỳ quốc, bởi vì Trấn Quốc Công chúa, hàm ý ẩn trong những chuyện này, đều được mọi người âm thầm suy đoán.
Lúc này, trong ý nghĩ của mọi người, Mộ Dung Thất Thất đang ở vị trí khó xử nhất. Hai nam nhân, đều là rồng giữa biển người, vì nàng mà tranh chấp, cũng đều có quan hệ với nàng.
Một người, là người từng có hôn ước với nàng, Long Trạch Cảnh Thiên cùng truyền thuyết《 Thư từ hôn 》, một người , là người cùng nàng kết hôn, cuối cùng lại bên nhau dưới thân phận huynh muội- Phượng Thương. Lại nói tiếp, hai người này đều có quan hệ mật thiết với Mộ Dung Thất Thất, hiện tại hai người này tranh đoạt, ắt hẳn có một hồi trò hay có thể xem!
“Nam Lân Vương, bổn vương thật tâm yêu mến muội muội của ngươi ——” Khi nói ra hai từ “muội muội”, Long Trạch Cảnh Thiên tận lực nhấn mạnh hai chữ này này, phảng phất như nhắc nhở Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất là muội muội của ngươi, ngươi chớ nằm mộng ban ngày, hãy để cho nàng gả cho ta mới tốt!
“Cũng là bởi vì Thất Thất là muội muội bổn vương, cho nên, vị muội phu* này, phải để bổn vương chọn mới được!” (*em rể)
Phượng Thương căn bản không thèm để ý lời nói của Long Trạch Cảnh Thiên, muội muội à, những thứ đó đều là mây bay! Mộ Dung Thất Thất là nữ nhân của hắn, hắn sẽ không buông tay. Hiện tại trong mắt Phượng Thương, Long Trạch Cảnh Thiên càng nhìn càng chướng mắt.
Phượng Thương ngang ngược, hoàn toàn ngoài ý liệu của Long Trạch Cảnh Thiên. Vốn cho rằng Phượng Thương kiêng kị bị người khác nói hắn cùng Mộ Dung Thất Thất “huynh muội luyến”, không nghĩ tới đối phương lại thẳng thắn như vậy.
“Bổn vương đang hướng Hoàng thượng quý quốc cầu hôn, hôn sự của Trấn Quốc Công chúa, sợ là ngươi không làm chủ được.”
Long Trạch Cảnh Thiên trực tiếp đem vấn đề chuyển tới Hoàn Nhan Liệt, hắn vững tin, ở đây không có bất kỳ người nào xứng với Mộ Dung Thất Thất hơn hắn, cho nên mới chắc chắc như vậy. Dù sao, Hoàn Nhan Liệt là vua, chỉ cần hắn mở miệng, cho dù Phượng Thương phản đối thế nào, cũng không thể chống lại! (TC: chắc hem….)
Bất quá, Hoàn Nhan Liệt tựa hồ cũng không để Long Trạch Cảnh Thiên vào mắt, trực tiếp ném một câu, “Trẫm sớm đã đáp ứng với Trấn Quốc Công chúa, hôn sự của nàng để chính nàng làm chủ.”
Cái này…. Mộ Dung Thất Thất vui vẻ. Hoàn Nhan Liệt thực có lòng a, lời này, nàng chưa từng nói nha? Hiện tại Hoàn Nhan Liệt nói như vậy, hơn nữa nói thẳng trước mặt cả văn võ đại thần trong triều, lời vua là lời vàng ngọc, cái này có tính như cho nàng một đạo thánh chỉ không