XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3239570

Bình chọn: 7.00/10/3957 lượt.

oán hận, chính là Mộ Dung Thất Thất. Đều là do Mộ Dung Thất Thất, cho nên Long Trạch Cảnh Thiên mới có thể bị nhục nhã, nàng mới có thể bị Long Trạch Cảnh Thiên cự tuyệt!

Mặc trong nội tâm hận không thể xâu xé Mộ Dung Thất Thất, nhưng hiện tại Hoàn Nhan Bảo Châu đã có kinh nghiệm, sẽ không để lộ bất kỳ biểu tình nào ở trên mặt, cũng không có vì bị Long Trạch Cảnh Thiên cự tuyệt mà xuất hiện bất luận chút uể oải cùng khổ sở gì, ngược lại một mực bảo trì vẻ dịu dàng mà một công chúa hoàng gia nên có.

“Không biết Thất Thất biểu muội chuẩn bị cái gì để tặng cho hoàng tổ mẫu!” Hoàn Nhan Bảo Châu nói một câu, dẫn sự chú ý của mọi người về chính sự.

Thấy Hoàn Nhan Bảo Châu tỏ vẽ bình tĩnh, Mộ Dung Thất Thất âm thầm cười lạnh. Ba ngày không thấy, hiện tại khiến nàng nhìn với cặp mắt khác xưa. Vị Mộ Dung Tâm Liên này từ sau khi thành Hoàn Nhan Bảo Châu, ngược lại thành thục lên nhiều, không giống như trước đây- không có đầu óc.

“Lễ vật của Thất Thất đã sớm tặng cho ai gia!” Đông Phương Lam cười hướng mọi người đưa ra trang sức đang đeo, “Thất Thất thật là một hài tử có tình, đặc biệt mời quang Hoa công tử thiết kế bộ ‘Đan Phượng Triêu Dương’ này đưa cho ai gia, ai gia rất yêu Thích!”

Vừa rồi, trên điện ánh mắt của mọi người đều vây quanh Mộ Dung Thất Thất, không có chú ý đồ trang sức của Đông Phương Lam, bây giờ nghe hoàng thái hậu vừa nói, lại nghe được cái tên “Quang Hoa công tử”, tất cả ánh mắt đều tập trung tại trên người Đông Phương Lam.

Thông Bảo Trai cùng Tuyệt Sắc Phường của Quang Hoa công tử chính là địa phương nổi tiếng thiên hạ. Châu báu nơi đó, đều là hiếm có trên đời. Cộng thêm Quang Hoa công tử tính cách cổ quái, kiểu dáng châu báu, cho tới bây giờ sẽ không lặp lại, cho nên, đồ trang sức do Thông Bảo Trai bán đi, đều là độc nhất vô nhị trên đời này.

Hiện tại, Mộ Dung Thất Thất đã thỉnh Quang Hoa công tử giúp Đông Phương Lam thiết kế một bộ “Đan Phượng Triêu Dương”, này phải là có bao nhiêu mặt mũi, có bao nhiêu tiền a!

Con mắt các nữ nhân đồng dạng chằm chằm nhìn vào Đông Phương Lam, vành tai, trên cổ tay, khuyên tai, vòng tay, trong mắt đều là hâm mộ, ganh tị, bộ trang sức này, không có vạn hoàng kim, là cầu không được!

Tuy tuổi đã già, nhưng nữ nhân nào chẳng có lòng yêu cái đẹp?

Đông Phương Lam có thể đọc được sự hâm mộ trong mắt của các nữ nhân kia, tâm tình rất tốt. Đúng chỉ có cháu gái nàng mới là tri kỷ, biết rõ nữ nhân thích gì, mặc dù nàng là cái lão bà, nhưng nhìn thấy những đồ trang sức này cũng là yêu thích không buông tay.

“Trước đại hôn của Thất Thất biểu muội, Quang Hoa công tử tựa hồ đã hạ tiền đặt cược rất lớn lên trên người biểu muội, lần này sinh nhật hoàng tổ mẫu, biểu muội lại thỉnh Quang Hoa công tử vì hoàng tổ mẫu thiết kế đồ trang sức, xem ra, các ngươi rất thân thuộc a!”

Hoàn Nhan Bảo Châu không tin lời nói Mộ Dung Thất Thất, nàng lại có thể như vậy? Lại có thể mời được Quang Hoa công tử, khoác lác a! Cái đồ trang sức này nhất định là Phượng Thương dùng tiền mua vội tới để cho Mộ Dung Thất Thất mặt mũi!

“Quang Hoa công tử là bằng hữu của ta.” Khi nói lời này, Mộ Dung Thất Thất rõ ràng cảm nhận được cái nắm tay của Phượng Thương chặt thêm một chút, chỉ là nàng không có nghĩ nhiều như vậy, càng không biết Phượng Thương vì chuyện nàng quen “Quang Hoa công tử” mà ăn dấm chua.

“Đã biết Thất Thất biểu muội cùng quang Hoa công tử là bạn tốt, sao không thỉnh hắn đến, cho chúng ta quen biết?”

“Hắn không rảnh.”

“A? Là không rảnh, hay là biểu muội căn bản là không biết Quang Hoa công tử, căn bản là mời không được a?”

Não heo chính là não heo —— nhìn vẻ mặt đắc ý của Hoàn Nhan Bảo Châu, Mộ Dung Thất Thất thở dài. Nguyên bản còn tưởng rằng trải qua cái chết một lần, đầu óc nữ nhân này sẽ thông minh thêm một chút, vừa rồi nàng còn đang khen ngợi Hoàn Nhan Bảo Châu, không nghĩ tới nàng lại như vậy rồi.

Mộ Dung Thất Thất không thèm trả lời Hoàn Nhan Bảo Châu, nói chuyện với nàng ta, hoàn toàn tổn hại chỉ số thông minh của nàng.

Hoàn Nhan Bảo Châu nguyên vốn định kéo Mộ Dung Thất Thất xuống đài, không nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất căn bản là không để ý tới nàng, khiến nàng xấu hổ đứng một bên. “Hoàng tổ mẫu, hôm nay là sinh nhật người, Bảo Châu bêu xấu, khảy tặng người một bản nhạc, trợ hứng a!”

Hoàn Nhan Bảo Châu lanh lẹ, muốn biểu diễn tài nghệ đến hóa cục diện cái xấu hổ này. Tới khi Đông Phương Lam gật đầu, lập tức có người chuyển lên đàn cổ, Hoàn Nhan Bảo Châu ngồi xuống trước đàn, tấu lên một khúc 《 sống lâu trăm tuổi 》.

Tiếng đàn của Hoàn Nhan Bảo Châu rất hay, làm cho người ta nhịn không được híp mắt đắm chìm trong âm nhạc, mà Hoàn Nhan Liệt nhìn nữ nhi của mình trong ánh mắt có một tia khác thường.

Tài đánh đàn của Hoàn Nhan Bảo Châu khi nào thì cao siêu như vậy rồi? Tính cách của nữ nhi nhà mình, Hoàn Nhan liệt có thể hiểu, Hoàn Nhan Bảo Châu từ nhỏ cũng không phải là người an phận, luyện đàn cũng chỉ qua loa cho xong. Nhưng bây giờ những gì nàng biểu hiện ra, không trải qua bảy tám năm luyện, không thể nào có thể như vậy.

Vẻ mặt của Hoàn Nh