rời bỏ hắn hay không?
Vừa nghĩ tới việc Mộ Dung Thất Thất rời xa hắn vì chuyện này, cổ họng hắn dường như bị bóp nghẹt, cái giá lạnh thấu xương như vây lấy tim hắn. Nếu hắn nghe lời Nạp Lan Tín, sớm thẳng thắng nói rõ ý nghĩ của mình với Mộ Dung Thất Thất, kết quả liệu có tốt hơn hay không?
“Vương Gia, chờ ta trở lại!” Bởi vì lo lắng an nguy của người ở Ma Vực, Mộ Dung Thất Thất không có chú ý tới vẻ mặt khác lạ của Phượng Thương, chỉ nhón chân, hôn nhẹ lên môi Phượng Thương.
“Tô Mi, Tố Nguyệt, chúng ta đi!”
“Khanh Khanh…” Phượng Thương vươn tay muốn níu lại Mộ Dung Thất Thất, nhưng chỉ kịp bắt lấy một làn gió. Chờ đến lúc hắn lấy lại tinh thần, Mộ Dung Thất Thất đã mang theo Tô Mi cùng Tố Nguyệt, biến mất tại đầu đường.
“Khanh Khanh!”
Một thứ gì đó mang tên hối hận xuất hiện ở trong lòng Phượng Thương. Hắn ước chi trên đời này có thuốc chữa hối hận để hắn có thể làm lại từ đầu. Như vậy, hắn có thể trực tiếp nói với Mộ Dung Thất Thất rằng ta là môn chủ Phật Sinh Môn-Long Ngạo Thiên, ta biết rõ nàng là Độc Tiên Nhi của Ma vực, chuyện tình của nàng cùng Quang Hoa công tử khiến ta rất ghen, ta ghen ghét đến nổi điên rồi, nàng là nữ nhân của ta, ta muốn trong lòng của nàng chỉ có ta!
Chỉ là, thuốc chữa hối hận, chỉ là thứ mà Phượng Thương tưởng tượng ra. Hiện tại, điều hắn có thể làm, chính là đuổi theo Mộ Dung Thất Thất, giải thích rõ mọi chuyện với nàng.
Khi Phượng Thương đến núi Sư Tử , đã vào đêm, tìm một vòng, cũng không có thấy Mộ Dung Thất Thất, vào sơn trại, chỉ thấy Nạp Lan Tín tới đón hắn.
“Vương phi có tới không?” Vừa thấy được Nạp Lan Tín, Phượng Thương trực tiếp hỏi Mộ Dung Thất Thất.
“Vương phi không có tới. Rốt cuộc làm sao vậy, Vương Gia?”
“Những người Ma vực kia?”
“Đã bắt một lão già…”
“Lão già?” Phượng Thương nhíu mày, “Dẫn ta đi xem.”
Núi Sư Tử, vốn là một đại bản doanh bí mật của Phượng Thương, hắn từng luyện binh tại chỗ này, về sau để hoang phế, cũng không có người nhớ đến. Lần này bắt cóc người của Quang Hoa công tử , Phượng Thương liền nghĩ tới chỗ này, ở đây trước không có làng xóm, sau không khách sạn, ở giữa núi hoang, an toàn nhất.
Khi cửa lao bị mở ra, Phương Đồng ngẩng đầu, nhìn thấy một nam nhân đeo mặt nạ màu bạc đi đến, đi theo phía sau hắn là hắc y nhân che mặt, Phương Đồng nhận ra, chính là người này đã bắt mình tới đây.
“Muốn chém muốn giết tùy ngươi xử lý! Muốn ta bán đứng công tử, mơ đi!”
Lúc nãy Nạp Lan Tín đã hỏi Phương Đồng rất nhiều về chuyện Quang Hoa công tử, nhưng mà lão nhân này mở miệng là nói “tuyệt đối không bán đứng công tử”, khiến cho Nạp Lan Tín không có cách nào, đành phải chờ Phượng Thương đến giải quyết.
Hiện tại, ngay từ khi Phượng Thương tiến vào, Phương Đồng đã biểu lộ lập trường của mình.
“Chủ tử, lão nhân này rất quật cường!” Nạp Lan Tín nhẹ giọng nói thầm một câu bên tai Phượng Thương, hắn biết rõ, lỗ tai Phương Đồng rất thính, có danh xưng đệ nhất thính tai, tất nhiên là nghe được lời của hắn.
“Hừ!” Phương Đồng quay đầu đi, không thèm nhìnPhượng Thương, hắn cao ngạo hất cằm lên, không thèm để ý hai tên “tiểu nhân” trước mặt.
“Thả hắn ——” Phượng Thương mở miệng. Khi nghe thấy giọng nói của Phượng Thương, Phương Đồng sững sờ, xoay mặt nhìn về phía Phượng Thương, trong mắt tràn đầy nghi hoặc cùng khó hiểu.
Phượng Thương không biết, trên đời này, chỉ cần thanh âm Phương Đồng nghe qua, ắt sẽ không quên. Hắn đương nhiên nhớ rõ tiếng nói của Phượng Thương, chỉ là hắn không rõ, Phượng Thương vì sao phải bắt trói hắn, không biết vị cô gia này rốt cuộc muốn cái gì , vì sao lại nhắm vào tiểu thư? Chẳng lẽ cô gia cùng tiểu thư trở mặt? Hay là cô gia giấu bí mật gì đó sau lưng tiểu thư?
Nghĩ đến điểm này, Phương Đồng lập tức đề cao cảnh giác. Dù sao tri nhân tri diện bất tri tâm*, lỡ như cô gia có âm mưu gì, tiểu thư không phải sẽ gặp nguy hiểm? Không được, hắn nhất định phải nói cho tiểu thư, đề phòng cô gia! Không thể để tình yêu chôn vùi tánh mạng! (*Biết người biết mặt không biết được lòng.)
Ánh mắt mê muội của Phương Đồng nháy mắt biến thành cảnh giác, mà ánh mắt của hắn, tại trong mắt Phượng Thương lại thành chuyện đương nhiên. Không tin Phượng Thương thả hắn đi, cho nên hoang mang, cho rằng Phượng Thương có âm mưu gì, cho nên lập tức đề cao cảnh giác. Người này, thực rất nhạy bén. “Trở về, nói cho chủ tử của ngươi biết, đừng có đánh chủ ý lên nữ nhân của ta, lần này chỉ là nhắc nhở nho nhỏ, lần sau, ta tự tay sẽ giết hắn!”
Nạp Lan Tín giúp Phương Đồng mở xiềng xích trên tay chân ra, “Đi thôi! Chủ tử chúng ta đã lên tiếng tha cho ngươi khỏi chết, ngươi đi nhanh lên!”
Nạp Lan Tín không biết Phượng Thương vì sao thoắt chốc lại có biến hóa lớn đến vậy, bất quá hắn có thể xác định một điểm chính là, tâm tình chủ tử thay đổi nhất định là liên quan đến Mộ Dung Thất Thất. Trên đời này, cũng chỉ có nữ nhân kia mới có thể khiến cho chủ tử rối loạn.
Lời nói của Phượng Thương , rơi vào lỗ tai của Phương Đồng thì lại thành một loại ý tứ khác.
“Nữ nhân của hắn” không phải là tiểu thư sao? Vì sao lại muốn tiểu thư k