hông đụng tới “nữ nhân của hắn” ?
Chẳng lẽ… Vị này cô gia có đối tượng khác? Chẳng lẽ là tiểu thư biết rõ Phượng Thương có nữ nhân khác, cãi nhau với hắn, khiến cho Phượng Thương sinh khí, cho nên mới đổ lên đầu bọn họ? Người nam nhân này quá hèn hạ vô sỉ! Lại đối xử với bảo bối của Ma Vực bọn họ như vậy!
“Hừ!” Phương Đồng đứng lên, vuốt vuốt cổ tay, xoay xoay cổ chân, lạnh lùng nhìn Phượng Thương, giống như đang nói…, đừng tưởng rằng ngươi đeo mặt nạ ta liền không biết ngươi, ngươi cho dù hóa thành tro, ta cũng có thể nhận ra ngươi! Dám cô phụ tiểu thư của chúng ta, Phượng Thương, ngươi cứ chờ đó! Chúng ta nhìn xem!
Ánh mắt kia của Phương Đồng, vậy mà lại khiến Nạp Lan Tín bội phục lão nhân này.
Từ hồi bị bắt tới đây, lão nhân này không ăn không uống, cái gì cũng không khai, một mực mặt lạnh, vô luận hắn dỗ ngon dỗ ngọt, hay là đe dọa uy hiếp, đối phương đều là một bộ lợn chết không sợ nước nóng. Hiện tại, lão nhân này rõ ràng dám “hừ”với vương gia của bọn họ ? Mắt lạnh đấu mắt với vương gia, cũng không có chút yếu thế, thật là có khí phách!
“Ngươi yên tâm! Bất kể là ngươi, hay là nữ nhân của ngươi, đều khiến chủ tử của ta chướng mắt! Ngươi tốt nhất mang theo nữ nhân của ngươi cút đi xa, đừng có mà xuất hiện ở trước mặt chủ tử chúng ta. Nếu không, cho dù chủ tử niệm tình cũ, chúng ta cũng sẽ không để yên đâu!”
Phương Đồng biết mình đánh không lại Nạp Lan Tín, nếu như có thể đánh lại hắn ta, hắn cũng chẳng bị bắt đến đây. Chỉ là, mặt mũi Mộ Dung Thất Thất quan trọng hơn tánh mạng của hắn, cho dù hiện tại hắn bị Phượng Thương giết, cũng sẽ không để Phượng Thương chà đạp tiểu công chúa của Ma vực bọn họ như vậy! Dù sao cũng chỉ là một cái mạng, mạng của Phương Đồng hắn đã sớm bán cho Mộ Dung Thất Thất từ lâu rồi!
“Khụ khụ ——” Nạp Lan Tín hoàn toàn bội phục lão già này, diện mạo đúng là của một tên gian thương, vì sao tính tình lại quật cường như tử sĩ* thế! Chẳng những dám đấu mắt với Phượng Thương, còn nói ra nói những lời khiêu khích chủ tử như vậy, chẳng lẽ lão nhân này làm từ thép? Không sợ bị chém? (*hiểu theo nghĩa: người xung phong liều chết)
“Ngươi yên tâm! Nữ nhân của ta, tất nhiên ta sẽ bảo vệ! Chúng ta đi —— “
Phượng Thương mang theo Nạp Lan Tín rời đi, khi hắn đi, cũng không có khóa cửa lao. Lúc nhìn thấy cửa lao mở rộng, Phương Đồng giờ mới hiểu được, Phượng Thương thật sự thả hắn đi.
“Vương Gia, ngài không có ý định dùng lão nhân kia để bắt con mồi?”
“Không cần ——” Phượng Thương lắc đầu. Mộ Dung Thất Thất rất lo lắng cho Quang Hoa công tử, khiến cho hắn hâm mộ, ghen tị, hận. Tuy hắn thật sự rất muốn ra tay, giết Quang Hoa công tử. Nhưng mà hắn không muốn nhìn thấy bộ dáng thương tâm của Mộ Dung Thất Thất, càng không muốn nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của nàng lại vì nam nhân khác mà rơi lệ!
Phượng Thương mới ra địa lao, đã có người đi lên bẩm báo, “Chủ tử,bên ngoài trại có một công tử áo hồng, muốn chúng ta giao ra người của hắn!”
“Quang Hoa công tử?” Phượng Thương cùng Nạp Lan Tín đồng thời nói ra tên này. Nghe đồn, Quang Hoa công tử thích nhất áo hồng, cho nên cái nam nhân áo hồng này nhất định là hắn.
“Nhanh như vậy đã tới rồi…”
Phượng Thương đã định thông qua Phương Đồng truyền đi ý rằng không muốn chạm mặt với Quang Hoa công tử . Hắn sợ chính mình không khống chế nổi tâm tình, ra tay quá nặng, giết chết Quang Hoa công tử. Nhưng lại không nghĩ tới, đối phương đã đến đây, hơn nữa tới nhanh như vậy. Xem ra, vận mệnh đã quyết không để bọn họ không đối kháng!
“Đi!”
Lúc Phượng Thương bãi đất trống trước hàng rào, thấy dưới đất là một đám hắc y nhân, đều là thủ hạ của hắn.
“Đau ——” những người này ôm cánh tay cùng chân, có người ôm bụng, có người ôm đầu, đều lăn lộn trên mặt đất, xem ra đích thị đã ăn thiệt thòi của Quang Hoa công tử.
“Chủ tử!” Vừa thấy Phượng Thương đi ra, những người trên mặt đất kia tựa như nhìn thấy cứu tinh, nguyên một đám nước mắt lưng tròng, “Chủ tử, thuộc hạ vô dụng, không ngăn được hắn!”
“Các ngươi lui ra —— “
Năng lực của người mình, Phượng Thương biết rất rõ, bây giờ lại bị đánh ngã xuống đất, chật vật như vậy, vậy Quang Hoa công tử cũng có chút ít năng lực. Bất quá, lại nói, nếu như hắn không có năng lực, có sao có thể khiến cho Tuyệt Sắc Phường cùng Thông Bảo Trai trở thành cửa hàng kiếm tiền tốt nhất trên đại lục, không có năng lực, thì như thế nào có khả năng hấp dẫn Mộ Dung Thất Thất…
“Ta đã tới, người của ta đâu?” Nhìn thấy nam tử một thân áo trắng, đeo mặt nạ bằng bạc, câu nói đầu tiên Mộ Dung Thất Thất là hỏi người của Ma vực.
Khi Mộ Dung Thất Thất dò xét Phượng Thương, Phượng Thương cũng đang đánh giá nàng.
Vị Quang Hoa công tử này không cao, hơi gầy, một thân hồng sam như lửa, tóc bó lên đỉnh đầu, trên mặt, mang một mặt nạ màu trắng bằng sứ, bóng loáng như ngọc, trên mặt nạ trắng nõn có vẻ một khuôn mặt yêu mị, mắt phượng hẹp dài, môi đỏ thẫm, mi tâm là một ngọn lửa màu hồng, con mắt chỉ lộ ra một cái khe hở, nhìn trông y như một con mèo. Bị cái mặt nạ này che, Phượng Thương hoàn toàn thấy không rõ lắm dung mạo của