đối phương. Nhưng mà, trong lòng hắn, thông qua mặt nạ này mà đánh giá “Quang Hoa công tử”. Nam nhân này, không khôi ngô, còn yêu thích mặt nạ âm nhu, xem ra là một tên biến thái! Hắn tuyệt đối sẽ không tặng Mộ Dung Thất Thất cho Quang Hoa công tử!
Dù đã để cho Phương Đồng chạy, nhưng lại nhìn thấy Quang Hoa công tử đả thương thuộc hạ của mình, Phượng Thương liền phát cáu, “Người trong tay ta, nếu như ngươi muốn mang đi, hãy xem thử ngươi có bản lãnh đó hay không.”
Đối phương khiêu khích khiến cho Mộ Dung Thất Thất nổi trận lôi đình, chưa thấy qua người láo toét như vậy, thật sự là quá vô sỉ. Giờ phút này, trong nội tâm Mộ Dung Thất Thất, đã đem tổ tông mười tám đời của nam tử áo trắng đeo mặt đối diện mà ân cần thăm hỏi một lần.
Trước khi đến đây, Mộ Dung Thất Thất đã sai Tô Mi cùng Tố Nguyệt đi thăm dò nguyên nhân, còn mình thì đơn thương độc mã* tới đây. Nàng đây muốn nhìn, trong giang hồ ai có lá gan lớn như vậy, dám động tới người của Mộ Dung Thất Thất nàng.(*nghĩa)
Hiện tại, nhìn thấy nam nhân áo trắng mặt nạ bạc kiêu ngạo như vậy, Mộ Dung Thất Thất nổi giận. Xem ra hôm nay không xảy ra một hồi ác chiến, chuyện này sẽ không có biện pháp chấm dứt.
“Vút ——” Mộ Dung Thất Thất vung tay, tay trái nhiều thêm một sợi tơ màu vàng, trên đầu sợi tơ có gắn một cái chuông nhỏ.”Ngươi đã nói như vậy, vậy thì đừng trách ta hạ thủ vô tình!”
“Đa tạ ngươi hạ thủ vô tình!” Dưới mặt nạ màu bạc, đôi môi Phượng Thương nhếch lên một đóa hoa diêm dúa lẳng lơ, trong tay xuất hiện một loan đao. Khiến cho Mộ Dung Thất Thất kinh ngạc chính là, tư thế cầm đao của nam nhân kia, không phải là cầm từ chính diện, mà lại là cầm đao để sau lưng.
Cũng là một tên lành nghề! Mộ Dung Thất Thất cười lạnh.
“Chủ tử ——” Nạp Lan Tín nhìn thấy vũ khí của Quang Hoa công tử, nhịn không được mở miệng nhắc nhở Phượng Thương. Cái nam tử mặc áo hồng này, vũ khí trong tay quá mức âm nhu, trong giang hồ chưa từng có gặp qua có người cầm chuông làm vũ khí.
“Đinh linh linh…” Mộ Dung Thất Thất lay động tơ vàng trong tay, tơ vàng nương theo tiếng chuông trong gió đêm, rung động “đinh linh”. Không đợi Nạp Lan Tín nói cho hết lời, Mộ Dung Thất Thất nhảy dựng lên, bước vào giữa không trung, giẫm lên một tấm ván gỗ mỏng, bay về phía Phượng Thương.
Không thể không nói, Quang Hoa công tử là người cực kỳ tinh sảo, từng cái giơ tay nhấc chân của hắn đều rất xinh đẹp, mặc dù trên người hắn mang hàn ý dày đặc, nhưng sự lãnh ngạo này cũng không chút tổn hại đến khí chất trên người hắn.
Phượng Thương đứng không nhúc nhích, như một ngọn núi tuyết, không hoảng loạn, không lay động. Tay phải cầm đao buông thỏng, đao phong hướng lên, gió thổi qua, sợi tóc Phượng Thương bồng bềnh, cực kỳ giống như tiên nhân lạc vào cõi trần.
“Hừ!”
Cách nam nhân mặt nạ bạc càng gần, nụ cười trên khóe miệng Mộ Dung Thất Thất càng thêm lạnh. Khi đến trước mặt đối phương, Mộ Dung Thất Thất đạp lên phiến gỗ, mượn lực vực dậy, tấm ván gỗ lại gia tốc bay về phía Phượng Thương.
“Xẹt!” Khi tấm ván gỗ đến trước mặt Phượng Thương, hắn đột nhiên rút đao, một đao chém nó thành hai mảnh, người cũng hét lớn một tiếng, tiến lên quyết đấu trên không trung cùng Mộ Dung Thất Thất.
“Đinh linh linh ——”Tiếng chuông vang lên, xuất hiện ở bên trái Phượng Thương, Phượng Thương dùng đao bổ về phía tơ vàng, lại phát hiện cái tơ vàng này căn bản chẳng chút lay động, mặc dù trong tay hắn là bảo đao trăm năm, cũng không làm gì được tơ vàng.
“Chút tài mọn!”
Khi Phượng Thương lui về phía sau, tay phải Mộ Dung Thất Thất cũng xuất hiện ra một dây tơ vàng, trông như vệt sáng, xé khí,tiến thẳng đến mặt Phượng Thương.
Chiêu thức thật độc ác! Phượng Thương lách mình, một hồi giao phong, tơ vàng cũng không mảy may động tới hắn. Chỉ là, khi tơ vàng này bay tới, Phượng Thương rõ ràng nghe được thanh âm không khí bị tơ vàng xé rách. Tên Quang Hoa công tử này hóa ra không phải hạng người tầm thường, không ngờ võ công thật rất cao.
Bất quá, Mộ Dung Thất Thất căn bản cũng không có cho bạch y nam nhân mặt nạ bạc một chút cơ hội thở dốc. Động vào người của nàng, nàng khó chịu, đối phương còn một thân áo trắng, không có chuyện gì lại bắt chước Phượng Thương, trang phục phiêu dật, nàng lại càng không vui! Trong lòng Mộ Dung Thất Thất, trên đời này ngoại trừ Phượng Thương mặc đồ trắng có cảm giác thoát tục, những người khác căn bản là không xứng mặc đồ trắng.
Nguyên vốn đã có cừu oán với nam nhân mặt nạ bặc, hiện tại Mộ Dung Thất Thất càng chán ghét hắn.
“Đinh linh linh!” Tiếng chuông vang lên, Mộ Dung Thất Thất đồng thời phóng ra hai sợi tơ màu vàng, hai sợ tơ nhanh như hai vệt sáng vàng, xé tan bóng đêm nồng đậm, đánh úp về phía Phượng Thương. Hai thân ảnh một hồng một trắng, giống như hai cái cầu vồng, quấn lấy nhau trên bầu trời đêm.
“Oanh!” Tơ vàng rơi trên mặt đất, tạo ra một lỗ hổng lớn.
Thật mạnh! Nạp Lan Tín nhịn không được nuốt nước miếng. Chỉ cần một sợi tơ tinh tế, có thể tấn công mãnh liệt như thế, tên Quang Hoa công tử này quả nhiên không phải người phàm. Lần này Vương Gia gặp đượ
