ẽ không!” Phượng Thương nói như vậy, Mộ Dung Thất Thất nói liền vội vươn tay đặt lên trên cổ tay Phượng Thương bắt mạch cho hắn. Kiểm tra thấy không có gì khác thường, Mộ Dung Thất Thất mới nhẹ nhàng thở ra, vừa muốn nói chuyện, giọng nói u oán của Phượng Thương lại truyền tới, “Nhưng mà, ngực đau quá làm sao bây giờ? Nếu không, nàng thổi vù vù cho ta, thổi vù vù thì sẽ không đau nữa —— “
Thổi “vù vù ——” Mộ Dung Thất Thất sững sờ, đạo lý này là nghe nói ở đâu , bị thương thổi “vù vù” thì tốt rồi?
Thấy Mộ Dung Thất Thất nghi hoặc, Phượng Thương làm bộ đau đến nhe răng trợn mắt, “Khanh khanh, thật sự đau quá!”
“Được được , ta thổi cho chàng!” khuôn mặt nhỏ nhắn Mộ Dung Thất Thất, tiến sát đến ngực Phượng Thương, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, thổi ra một ngụm nhiệt khí ấm áp. Dòng khí ấm áp này, quanh quẩn thật tại ngực Phượng Thương, còn chưa tiêu tán, tiếp theo một dòng nước ấm chảy qua..
Một loại cảm giác điện giật, theo ngực Phượng Thương lan tràn.
Mộ Dung Thất Thất vùi đầu, tại ngực Phượng Thương thở, nhìn bộ dáng Mộ Dung Thất Thất chăm chú, Phượng Thương đột nhiên có một loại cảm giác chịu tội. Hắn cảm giác mình giống như là sói lớn lừa gạt con cừu nhỏ, chính là, cái con cừu nhỏ này tươi mới như vậy, ‘ngon’ như vậy thật khiến thật muốn nhanh chóng được thưởng thức, làm sao bây giờ?
“Khanh khanh ——” Phượng Thương không còn giữ được lý trí, giọng của hắn của trở nên khàn khàn, cổ họng khô khốc, có chút run rẩy.
“Ừ?” Mộ Dung Thất Thất ngẩng đầu, một đôi mắt như nước, có chút lo lắng. Một cước này đá vào ngực Phượng Thương, nhưng lại làm Mộ Dung Thất Thất đau lòng, thân thể Phượng Thương vốn không tốt lắm, một cước này quá nặng!
“Khanh khanh, nếu như, nàng hôn ta một cái, có lẽ sẽ không đau nữa.”
Nói lời này xong, Phượng Thương hận không thể tát cho mình hai cái. Vô sỉ! Quá vô sỉ! Cứ như vậy lại dụ dỗ con cừu nhỏ! Đây không phải phạm tội sao? Hắn khi nào thì cũng trở nên lưu manh như vậy? Quả thực có chút không từ thủ đoạn nào rồi.
Mộ Dung Thất Thất đang đau lòng cho Phượng Thương nên cũng không có phát giác được sự khác thường của Phượng Thương , ngược lại thật sự đem môi đưa tới, hôn lên vết sưng đỏ trên ngực của hắn.
“Cô ——” Phượng Thương nhắm mắt lại. Cái này, hắn biết mình sai rồi! Hắn lại không biết, đối với hắn mà nói được Mộ Dung Thất Thất hôn, hoàn toàn là một loại tra tấn trí mạng!
Cô gái này, chẳng lẽ không hoài nghi hắn dụng ý khác sao? Môi nàng mềm mại, dán tại ngực hắn, chậm dãi di động tại chỗ bị thương, không thể nghi ngờ là đang khảo nghiệm hắn, tra tấn hắn! Vừa rồi chỉ là cảm giác tê dại, lúc này, thân thể Phượng Thương đã nhịn không được khẽ run lên. Chết tiệt! Sớm biết như vậy, hắn sẽ không lừa dối con cừu nhỏ, hiện tại kẻ khổ sở nhất lại là hắn…
“Thương, chàng làm sao vậy! ?”
Sự khác thường của Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất rất nhanh liền phát hiện, “Tại sao lại như vậy?” Mộ Dung Thất Thất đưa tay khoát lên Phượng Thương, “Không được, chúng ta hồi Vương phủ! Nhất định là ta đánh chàng bị thương!”
Người ta nói quan tâm quá sẽ bị loạn, y thuật của Mộ Dung Thất Thất cao minh như vậy, vốn có thể nhìn ra chuyện gì, chính là trong lòng nàng hiện tại tràn đầy đau lòng, liền coi nhẹ ánh đỏ trong mắt Phượng Thương.
“Người đâu?” Mộ Dung Thất Thất đứng lên, lại bị Phượng Thương một phát bắt được, đem nàng đặt dưới thân.
“Thương…”
Không đợi Mộ Dung Thất Thất kêu ra tiếng, đã có người xuất hiện ở cửa ra , “Chủ tử, có gì phân phó?”
“Đi xuống!” Phượng Thương rống lên một tiếng, khiến người ở phía ngoài sững sờ, lập tức lui ra.
“Khanh khanh ——” Phượng Thương chăm chú nhìn vào đôi mắt Mộ Dung Thất Thất, ánh mắt của nàng thật đẹp, giống như bầu trời đầy sao, lúc trước, chính là đôi mắt này, khiến hắn thần hồn điên đảo, khiến cho hắn hãm sâu trong đó, không thể tự thoát ra được.
“Khanh khanh, nói lời ban ngày, còn tính hay không?”
Phượng Thương hai tay chống thân thể, tóc dài rủ xuống trên người Mộ Dung Thất Thất, trong mắt có chút vội vàng, đang chờ đợi Mộ Dung Thất Thất trả lời.
“Ban ngày nói cái gì?” Mộ Dung Thất Thất không nhớ rõ là đã nói gì nên hỏi lại.
Thấy tiểu nữ nhân đến lúc này rồi còn mơ hồ, Phượng Thương cười khổ, cúi người hôn mạnh lên môi Mộ Dung Thất Thất, lưỡi của hắn, cạy mở môi của nàng, tùy ý cướp đoạt hương thơm của nàng, phảng phất muốn thông qua cái nghi thức thần thánh này, làm cho nàng răng môi nàng đầy hương vị của hắn.
Không giống ngày thường nhu hòa, hôm nay Phượng Thương, như một con sói hoang đói khát , điên cuồng, nhiệt tình.
“Ban ngày, nàng nói sẽ bồi thường cho ta… Khanh khanh, ta muốn hỏi nàng, lời này là thật sự sao…” Hồi lâu, Phượng Thương rời môi Mộ Dung Thất Thất , chóp mũi chạm nhẹ chóp mũi nàng, cách một ngón tay, đôi mắt yên lặng nhìn mắt Mộ Dung Thất Thất.”Có thể sao?” Phượng Thương nói trắng ra như vậy, Mộ Dung Thất Thất liền hiểu . Lập tức, máu đều dồn lên đại não Mộ Dung Thất Thất, mặt của nàng nóng lên như phát số , trong mắt cũng một mảnh ngượng ngùng.
Thì ra, hắn nghĩ như vậy… Vừa nghĩ tới chuyện sắp xả