Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3241453

Bình chọn: 10.00/10/4145 lượt.

!”

Hôn dọc theo khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dung Thất Thất, Phượng Thương hôn tới cái cằm khéo léo của nàng. Loại cảm giác tê tê này , đi theo môi Phượng Thương, mà tay Phượng Thương, cũng nắm chặt ở vòng eo Mộ Dung Thất Thất, làm cho nàng càng thêm gần sát chính mình.

Sợ Mộ Dung Thất Thất không chịu nổi trọng lượng của chính mình , cánh tay Phượng Thương nới lỏng vòng eo của Mộ Dung Thất Thất, ngón tay chậm rãi chải vuốt mái tóc đen của nàng. Mà đôi mắt ẩn sóng tình kia, vẫn không có rời mặt Mộ Dung Thất Thất.

“Nàngthật đẹp!” Giọng nói của Phượng Thương như có ma lực, khiến cho Mộ Dung Thất Thất dần dần buông ngượng ngừng xuống, cũng không khẩn trương nữa, chỉ là ánh mắt si mê dây dưa cùng ánh mắt thâm tình của hắn, trong mắt chỉ có một mình hắn.

“Có biết không, lần Thượng Quan Vô Kị mang nàng đi, ta rất lo lắng!” Phượng Thương cởi bỏ nơ con bướm trên quần áo Mộ Dung Thất Thất, một tầng lại một tầng, giống như tháo kén, cẩn thận và tỉ mỉ, như sợ sự thô bạo của mình hủy đi cái không khí yên tĩnh tốt đẹp này.

“Ta không xác định, nàng có thể đi theo ta hay không , nhưng ta vẫn kiên trì đuổi theo. Nói thật, ta cảm thấy được lần đó, là ta anh minh thần vũ ( sáng suốt ) nhất. Khanh khanh, nàngbiết không lúc trên đường tìm nàng, ta lo lắng bao nhiêu ! Ta sợ nàngsẽ đi cùng hắn! Trong lòng ta tự nói, nếu như nàng cùng đi với Thượng Quan Vô Kị , ta muốn thể hiện là mình rộng lượng, ta muốn ủng hộ hai người, hơn nữa sẽ chohai người một kết quả tốt…”

Nói chuyện một lúc, quần áo Mộ Dung Thất Thất đã bị cởi ra, lộ ra cánh tay trắng như tuyết, dưới ánh đèn, dấu thủ cung sa đỏ như máy , lẳng lặng nằm ở trên cánh tay Mộ Dung Thất Thất, phảng phất như đang chờ người đến tháo xuống.

Mà thời điểm nhìn đến tiểu y phục màu trắng trên người Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn khác với cái yếm, tay Phượng Thương sững sờ ở chỗ này, đầu óc ngưng lại một lúc, muốn nói gì cũng không nhớ rõ chỉ là nhìn chằm chằm vào tiểu y phục này.

Tiểu y phụ này không giống cái yếu, thứ nhất là màu sắc, nó có màu trắng, thứ hai là hình thù của nó rất quái dị. Hai sợi dây lưng tinh tế quấn trên vai, phía dưới, là hai mảnh vải cỡ bàn tay.

“Khanh khanh, đây là cái gì?” Phượng Thương lôi kéo mảnh vải, Mộ Dung Thất Thất mặt đỏ lên.”Đây là nội y ta làm, gọi áo ngực*.”

“Điềm xấu*? Vì cái gì không gọi điềm lành?” (*áo ngực phát âm giống với điềm xấu*)

“Ha ha ——” thấy Phượng Thương như vậy, Mộ Dung Thất Thất nở nụ cười. Nàng đã quên, ở thời đại này đây là áo ngực đầu tiên. Vốn là muốn làm ra đặt bán ở Tuyệt sắc phường, nhưng mà không có thời gian, cho nên làm cho mình trước. Không nghĩ tới lần đầu tiên mặc, đã bị Phượng Thương thấy.

Nhìn Mộ Dung Thất Thất bởi vì cười, mà bả vai tuyết trắng run run, hô hấp của Phượng Thương trở nên trầm trọng.

“Khanh khanh!”

Phượng Thương đột nhiên dừng lại, không dám động. Nàng cứ như vậy, hoàn mỹ nằm ở đệm chăn màu đỏ ,làm nổi bật làn da trắng như tuyết của nàng, dáng người tinh tế, cộng thêm ánh mắt động lòng người, khiến cho Phượng Thương có chút hít thở không thông, lại không biết nên như thế nào mới tốt.

Phượng Thương “Câu nệ”như vậy, khiến Mộ Dung Thất Thất cười, đứng dậy, tay cởi vạt áo của Phượng Thương.

Dù ở thời đại nào quần áo nam nhân đều cởi xuống rất đơn giản. Giống như quần áo Phượng Thương, hoa lệ tinh sảo, nhưng chỉ có mấy cái dây lưng.

“Thương, thân hình của chàng, cùng người của chàng đều mê người.” Nhìn lên vai rộng eo gầy của nam tử trước mặt, trong mắt Mộ Dung Thất Thất hiện lên một mảnh si mê. Cơ bụng như vậy, đường cong như vậy, với gương mặt yêu nghiệt như vậy, nếu tới hiện đại tuyệt đối là một người mẫu nổi tiếng thế giới.

Học theo Phượng Thương như vừa rồi, Mộ Dung Thất Thất đưa tay lên vai Phượng Thương, ngồi ở trên người hắn, cùng đối mặt với hắn.

“Ta…” Phượng Thương có chút khẩn trương, vừa rồi hắn rất có dũng khí, chính là lúc này, gặp một đạo phòng tuyến cuối cùng, trông thấy quần áo kỳ quái như vậy, Phượng Thương có chút khiếp đảm, không biết ra tay như thế nào.

“Ta dạy cho chàng!”

Mộ Dung Thất Thất đem tóc dài vấn lên, xoay người đưa lưng về phía Phượng Thương, lúc này, hắn mới nhìn đến cái bí mật sau lưng. Dùng tay nhẹ nhàng cởi bỏ phong ấn cuối cùng này,thân hình tiểu mỹ nhân đầy đủ cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt Phượng Thương.

“Thương ——” Mộ Dung Thất Thất tràn đầy sắc xuân, tóc dài rủ xuống ở bên trái, khẽ nghiêng mặt, nhìn Phượng Thương.

Mái tóc dài, giống như một kiện quần áo, khiến nàng trông tao nhã, hư hư thật thật, lộ ra một chút, khiến cho yết hầu của Phượng Thương khô khốc, không thở nổi, khiến cho mỗi một lần hô hấp đều thật là khó.

“Ta đẹp lắm sao?”

Mộ Dung Thất Thất xuống giường, cởi bỏ tất chân, giẫm trên mặt đất. Toàn thân cao thấp, chỉ có một dải tóc đen làm quần áo, dáng người uyển chuyển, tóc đen như ẩn như hiện, đều chứng mình cô gái này rất xinh đẹp..

Đẹp, thật đẹp, khiến cho Phượng Thương không dám đụng vào, sợ mình là kẻ phàm tục, làm ô uế nữ tử xinh đẹp trước mắt.

Vốn tình cảm nên mãnh liệt, lúc này lại xuất hiện một tầng


Teya Salat