trực tiếp đi tới bảo khố của Vô Cực Cung .
Vô Cực Cung những năm này vẫn làm những việc bẩn thỉu, ngược lại lợi nhuận đủ tiền. Khi nhìn đến trong bảo khố tràn đầy vàng bạc châu báu, Nạp Lan Tín rất là kinh ngạc. Chỉ là Vương Gia có lệnh, Vô Cực Cung gì đó, là của vương phi, cho nên mới cho Tố Nguyệt tới.
“Vô Tình, tiểu thư nói, những vật này đều phải kê khai, ta đọc, ngươi chép!”
Tố Nguyệt mỉm cười với nam tử gầy gò anh tuấn ở bên cạnh, nụ cười này, khiến Nạp Lan Tín cảm thấy trong lòng có chút là lạ. Vừa rồi vẫn đối với hắn mặt lạnh, lúc này lại đối với nam nhân khác cười, đây là ý gì? Chẳng lẽ hắn là Hồng Thủy Mãnh Thú sao?
Nạp Lan Tín nhìn chằm chằm vào nam tử tên Vô Tình, càng xem càng không vừa mắt.
Thứ nhất, nam nhân này tên rất quái lạ, Vô Tình Vô Tình, nhất định là người vô tình; thứ hai, không anh tuấn như hắn, không suất như hắn, mặc dù lúc tên kia ghi chép, Nạp Lan tín có đến nhìn qua, chữ của y ghi cũng rất đẹp, nhưng dung mạo so ra kém Nạp Lan Tín hắn, đây là điều không thể nghi ngờ.
Là một người lãnh huyết vô tình, lại không có lực hấp dẫn người như mình, tại sao Tố Nguyệt phải cười với hắn? Chẳng lẽ bọn họ là tình lữ? Là một đôi?
Vừa nghĩ tới Tố Nguyệt có khả năng cùng nam nhân tên Vô Tình này là tình lữ, có một loại gọi “Ghen tuông” gì đó lan tràn trong ngực Nạp Lan Tín.
Dường như đã quen với sự ôn nhu như nước, nét mặt tươi cười như hoa của nữ nhân kia, còn có giọng nói dịu dàng “Nạp Lan tiên sinh” của nàng, hiện tại nàng đối với chính mình lạnh như băng vậy, lại cùng người khác chuyện trò vui vẻ, cảnh tượng này Nạp Lan Tín nhìn thấy đặc biệt chướng mắt.
Vô tình, chưởng quản tài vụ của Ma vực, tương đương với kế toán viên của Ma vực. Lợi dụng phương pháp bình thường Mộ Dung Thất Thất bảo hắn ghi sổ, hai người chỉ trong chốc lát đã đem tài vụ Vô Cực Cung kiểm kê rành mạch.
“Miễn cưỡng có thể lấy lại vốn hai phòng trọ bị tổn thất.” Tính toán xong kết quả, Vô Tình báo cáo cho Tố Nguyệt.
“Không phải đâu! Nhiều như vậy, chỉ là miễn cưỡng lấy vốn? Ngươi không phải là tính sai rồi a!” Sớm xem Vô Tình không vừa mắt, Nạp Lan Tín sau khi nghe kết quả, thì ở một bên nghi ngờ lời nói của Vô Tình.
Tố Nguyệt nhìn Nạp Lan Tín, không lên tiếng, ngược lại tiếp tục cùng Vô Tình thảo luận, “Vậy ngươi dẫn người đem những thứ đó mang đi, giấy tờ ngươi chép lại một phần cho ta, ta muốn giao cho tiểu thư.”
Thấy Tố nguyệt hoàn toàn xem nhẹ mình, chỉ cùng Vô Tình nói chuyện, tâm tình Nạp Lan Tín vốn buồn bực, lại càng xấu thêm. Như một đứa bé không người để ý, hắn ngồi chồm hổm ở một bên, nhìn xem Tố Nguyệt cùng Vô Tình.
Chờ Tố Nguyệt cùng Vô Tình triệt để thanh lý xong mọi việc, Tố Nguyệt vui vẻ thu về biên lai, Nạp Lan Tín vội vàng đứng dậy, khuôn mặt tươi cười nghênh đón, “Tố nguyệt cô nương, ngươi bây giờ đi chỗ nào? Hồi Vương phủ, hay vẫn đi núi Sư Tử?”
“Ta cùng vô tình tới Ma vực trước.” Vẫn trả lời lạnh băng như cũ, cùng thái độ của nàng đối với Vô Tình hoàn toàn khác biệt.
Về phần Vô Tình, dường như hoàn toàn không phát giác được Nạp Lan Tín có địch ý, ngược lại người hắn cũng như tên, biểu lộ chỉ một vẻ mặt, không vui không buồn, chỉ là trầm tĩnh giống như nước, “Tố nguyệt, chúng ta đi thôi!”
“Ừ!”
Thẳng đến khi thân ảnh hai người này biến mất, trong mắt Nạp Lan Tín mới hiện lên một tia phiền muộn. Xem ra bọn họ quả nhiên là một đôi, hắn còn tưởng rằng Tố Nguyệt là độc thân, còn muốn… Không nghĩ, nàng cũng có người yêu rồi, mặc kệ hắn nghĩ như thế nào, đều là không tốt.
Lúc này, Nạp Lan Tín đột nhiên có thể hiểu được tâm tình của Phượng Thương khi biết rõ Mộ Dung Thất Thất chính là Độc Tiên Nhi, hơn nữa cảm giác khi liên tưởng đến Độc Tiên Nhi cùng Quang Hoa công tử là tình lữ. Chỉ là, tư vị này ở trong lòng của hắn thật không dễ chịu , chẳng lẽ chính là ghen trong truyền thuyết? Tư vị này thực con mẹ nó làm cho người ta khó chịu!
Xem ra, cảm tình quả nhiên là một loại độc dược thương tâm, hắn vẫn là không đụng vào. Nghĩ đến Tố Nguyệt lúc gần đi đều không quay đầu nhìn hắn, cổ họng Nạp Lan Tín nghẹn gay gắt. Nghĩ đến lần kia dưới ánh trăng, Tố Nguyệt ngoái đầu lại cười, đủ loại bộ dạng quyến rũ, trong lòng Nạp Lan Tín giống như có móng vuốt của một con mèo đang cào, muốn khó chịu bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Chỉ là trong thời gian ngắn ngủi một đêm, Vô Cực Cung hoàn toàn bị xóa tên trên giang hồ, hết thảy mọi thứ của Vô Cực Cung, đều biến mất sạch sẽ, phảng phất như trên đời này cho tới bây giờ không có tổ chức này …
Kinh thành, trong hoàng cung, Nam Lân vương không vào triều, chuyện này khiến các đại thần có chút kinh ngạc. Vị Vương Gia này tuy thân thể không được tốt, trừ phi hắn sinh bệnh, thì vẫn kiên trì lên triều, chưa từng tới trẽ
Hôm nay là một ngoại lệ. Mặt trời nhất định là mọc đằng tây! Ngày hôm qua Nam Lân Vương cùng Trấn Quốc Công chúa rời đi, hôm nay Phượng Thương không xuất hiện, trong lúc này xác thực là có chút ý vị sâu xa.
Hoàn Nhan Liệt cau mày, nhìn xem vị trí của Phượng thương, lúc này không có người nơi đó, khiến hắn có chút không quen.
