ở trước mắt này. Tên là Vô Tình , cũng là người trọng tình trọng nghĩa nhất.
“Nhưng mà, kể từ khi tiểu thư cùng ngài ở cùng nhau, trên mặt nàng nụ cười càng ngày càng nhiều hơn, thấy tiểu thư hạnh phúc, mọi người chúng ta cũng rất vui vẻ. Những năm này, tiểu thư vì Ma Vực, chịu thật nhiều khổ cực, chịu rất nhiều ủy khuất, Ma Vực chúng tôi nợ tiểu thư.. Cho nên, hạnh phúc của tiểu thư, so với mạng sống của tối chúng tôi còn quan trọng hơn nhiều!”
“Ta hiểu.” Phượng Thương hiểu ý tứ trong lời nói của Vô Tình, đáp lại lời Vô Tình , coi hắn là đại diện của Ma Vực, đưa ra hứa hẹn, “Ta sẽ yêu nàng giống như yêu đôi mắt của mình.”
Vô Tình nhìn chằm chằm vào ánh mắt Phượng Thương, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng gật đầu, “Ngài tốt nhất nhớ kỹ lời hứa hôm nay. Tiểu thư trọng tình, nếu ngài phụ tiểu thư, nàng nhất định tình nguyện đi thật xa, cũng sẽ không động tới ngài chút nào. Chẳng qua là, tiểu thư như thế, chúng ta sẽ không bỏ qua. Tổn thương tiểu thư, dù Ma Vực chỉ còn lạ một người cuối cùng, cũng sẽ vì báo thù cho tiểu thư mà giết ngài!”
Nói xong, Vô Tình một ngụm uống hết rượu trong chén, hướng đáy chén về phía Phượng Thương. Phượng Thương cười một tiếng, cũng uống một hơi cạn sạch. Hứa hẹn giữa nam nhân, hết thảy đều không cần nói lời nào.
Sau, Vô Tình cùng Phượng Thương nói cặn kẽ chiều hướng gần đây ở kinh thành, đặc biệt là chuyện mờ ám trong Hoàng Thất.
“Ta biết, ngài không muốn đem tiểu thư đẩy vào trong vòng nước xoáy vẩn đục, chẳng qua là, ngài trốn tránh , chuyện gì tới cuối cùng sẽ tới. Hi vọng khi gặp phải nguy hiểm , nngài có thể giống như lời ngài nói, bảo vệ tiểu thư của chúng ta. . . . . . Mặc dù, tiểu thư có lẽ không cần ngài bảo vệ.”
Lúc Vô Tình rời đi, trời lờ mờ sáng, nhìn bóng lưng Vô Tình, Phượng Thương cảm thấy là hắn đúng là một hán tử ( trong câu nam tử hán đại trượng phu ), hơn nữa, là một người đáng khâm phục. Chuyện tình trong kinh thành đến có chút quá nhanh, vượt qua dự liệu của hắn. Chẳng qua là, nếu sớm muộn gì cũng sẽ đến, hắn sao không thẳng thắn đón nhận lấy đây!
“Thương, sao thế?” Tỉnh ngủ rồi Mộ Dung Thất Thất xuất hiện ở phía sau Phượng Thương , hai cánh tay từ phía sau nàng ôm lấy hắn.
Phượng Thương không có giấu diếm Mộ Dung Thất Thất, mà là đem tin tức Vô Tình truyền đến nói cho nàng, “Khanh Khanh, nàng cảm thấy chúng ta nên làm như thế nào?”
“Làm như thế nào? Tiếp tục hưởng tuần trăng mật! Chuyện của Hoàng gia , cùng chúng ta không liên quan. Nếu hai vị hoàng tử thích làm, để cho bọn họ náo đi. Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Không bằng, chúng ta cứ yên lặng theo dõi diễn biến, làm người ngoài cuộc tốt hơn!”
Mấy câu nói đơn giản của Mộ Dung Thất Thất, khiến cho Phượng Thương biết rằng cô gái nhỏ này thông tuệ thế nào, nàng tựa như con giun trong bụng hắn, đem chuyện tranh đoạt hoàng quyền phân tích chính xác, thật sự chính xác. Thật là, được vợ như thế, chồng còn có đòi hỏi gì hơn!
“Nếu Khanh Khanh nói như vậy, vi phu không thể làm gì khác hơn là tuân theo lệnh của phu nhân! Phong cảnh trấn nhỏ đẹp như vậy,chúng ta ở thêm vài ngày nữa!”
Hai người này, quyết định là người cuộc xem cuộc vui. Trong Cung Lí bên tai Hoàng thái hậu Đông Phương Lam bị tiếng khóc không ngừng của hoàng hậu làm ầm ĩ.
“Mẫu hậu, Hồng Nhi nhất định là bị hãm hại! Hắn bình thường là người thế nào, ngài còn không rõ ràng sao! Mẫu hậu, nhất định là có người ghen tỵ với mẫu tử, cho nên bố trí bẫy rập, mục đích đúng là vì vị trí Thái tử của Hồng Nhi!”
Lý Băng khóc đỏ tròng mắt, hoàn toàn không thấy vẻ đoan trang bình thường. Hoàn Nhan hồng bị Hoàn Nhan Liệt giam lại, ngay cả Hoàng hậu là nàng, Hoàn Nhan Liệt cũng không cho đi thăm. Còn nói, nếu như nàng đi thăm hỏi Hoàn Nhan Hồng, thì sẽ lột bỏ mũ phượng của nàng, cho nên Lý Băng mới náo đến Đông Phương Lam.
“Ngươi ở nơi này của ai gia khóc lóc cũng vô dụng, chuyện này là Hoàng thượng tận mắt nhìn thấy, cũng không phải là người khác truyền tin.” Đông Phương Lam cũng bị hành động khó coi của Hoàng Nhan Hồng làm cho tức giận, ngươi thích nữ nhân gì không thích, thế nhưng lại với muội muội thân sinh ( ruột thịt). . . . . . Ai, thật là bất hạnh của Hoàng thất a!
“Mẫu hậu, ngài nhất định phải giúp nô tì! Nha đầu Bảo Châu kia nhất định là Hồng Nhi bị nàng ép buộc, Hồng Nhi làm sao làm ra chuyện huynh muội loạn luân như vậy đây! Nô tì thấy, chuyện này là Bảo Châu cùng vị ở điện Tĩnh Tâm kia thông đồng dựng lên!”
Lý Băng luôn miệng nói là do Lâm Khả Tâm ở phía sau lưng làm chuyện xấu, khiến cho Đông Phương Lam không nhịn được đau đầu. Hai nữ nhân này trong cung tranh đấu đã không phải là một hai ngày rồi, nói đến nói đi, còn không phải là vì ngôi vị hoàng đế. Chẳng lẽ vị trí kia thật tốt như vậy sao?
“Chuyện này, ai gia mặc kệ, cũng không cần biết. Ai gia già rồi, đã sớm không quan tâm những thứ này. . . . . .” Đông Phương Lam phất phất tay, để cho Thanh Cô tiễn khách.
“Mẫu hậu, Hoàng thượng vẫn rất hiếu đạo ( hiếu thảo), hắn nhất định sẽ nghe lời ngài! Ô ô, nô tì chỉ có một đứa con trai là Hồng Nhi, nếu hắn có gặp c