Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3237174

Bình chọn: 8.00/10/3717 lượt.

huyện gì không may , nô tì cũng không muốn sống nữa!” Đông Phương Lam không chịu giúp đỡ ,Lý Băng cũng không ngạc nhiên, nhưng nàng không cam lòng nhìn con mình cùng ngôi vị Thái tử của con bị hủy như vậy.

Lập tức, Lý Băng quỳ gối trước mặt Đông Phương Lam, vừa dập đầu vừa rơi lệ, bộ dáng vô cùng đáng thương, nói chung bà mẹ trên đời cũng sẽ như thế. Chẳng qua là, chuyện này cùng ngôi vị hoàng đế có liên quan, Đông Phương Lam không thể giúp.

Hoàn Nhan Hồng tuy là thái tử, nhưng là ngôn hành ( lời nói cùng hành động )cử chỉ của hắn, căn bản cũng không có tư thái của bậc Quân vương. Người như vậy nếu như làm Hoàng thượng, chịu khổ chính là dân chúng. Đông Phương Lam không thể bởi vì thương yêu tôn tử ( cháu trai) , mà không để ý tới quốc gia cùng bách tính.

Ngôi vị hoàng đế, nên để cho người thích hợp làm, Hoàn Nhan Hồng không thích hợp, vậy thì nên để cho người có tài đức hơn.

Ý nghĩ Đông Phương Lam, cùng ý của Hoàng Nhan Liệt đều giống nhau. Giam Hoàng Nhan Hồng mấy ngày , Hoàn Nhan Liệt rốt cục xuất hiện ở trước mặt hắn, nhìn mặt nhi tử chán chường, Hoàn Nhan Liệt có một chút tiếc rèn sắt không thành thép.

“Biết mình sai chuyện gì chưa ?”

“Nhi thần không biết.” Trên đầu Hoàng Nhan Hồng quấn bằng , mặc dù bị giam cầm , nhưng là đãi ngộ cũng không khác biệt, cho nên khí sắc không có xấu lắm.

“Ngươi làm chuyện như vậy với muội muội của mình, ngươi còn không có sai?” Thấy Hoàn Nhan Hồng làm ra vẻ mặt không sao cả, Hoàn Nhan Liệt rất tức giận. Bởi vì kích động, gân xanh trên tay lộ ra ngoài, từng đoạn, hết sức rõ ràng.

“Ha ha ha ha!” Bị cha của mình nói như vậy, Hoàn Nhan Hồng cười ha hả, khóe mắt cười ra nước mắt, hắn tự tay lau nước mắt, ánh mắt nhìn chăm chú người mặc long bào trước mắt.

“Phụ hoàng, phiền toái người nhìn rõ, nữ nhân kia cóp chút nào giốngBảo Châu? Nàng chỉ là đeo một tấm mặt nạ da người mà thôi! Ha ha ha!”

Lời nói của Hoàn Nhan Hồng …, làm cho Hoàn Nhan Liệt giật mình, gật đầu, Kính Đức lập tức đi sang phòng sát vách, không đầy một khắc, Kính Đức quả nhiên giật được một tấm mặt nạ da người, đưa cho Hoàn Nhan Liệt.

“Thấy không, phụ hoàng! Đây là mặt nạ da người! Nhi thần mặc dù biết rõ là đã học tính loạn luân của phụ hoàng, nhưng mà nhi thần không có muội muội là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ như vậy!” “Ngươi nói cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa!” lời nói của Hoàn Nhan Hồng đã thực sự kích thích Hoàn Nhan Liệt, hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ thái tử của mình sẽ nói ra những lời như vậy.

“Phụ hoàng, chẳng lẽ lời nhi thần nói chưa đủ rõ ràng sao? Nhi thần cho dù loạn luân, cũng là di truyền từ phụ hoàng ngài a ——”

“Ba ——”

Hoàn Nhan Hồng chưa nói xong, Hoàn Nhan Liệt đã giơ tay, hung hăng tát hắn một cái, cảm nhận được mùi vị máu tanh trong miệng, Hoàn Nhan Hồng cười “Ha hả” một tiếng, chà chà vết máu ở khóe miệng, rồi ánh mắt hắn nhìn Hoàn Nhan Liệt càng thêm khiêu khích.

“Nhi thần nói không đúng sao? Là ai cầm cái yếm của Hoàng cô* rồi làm những trò dơ bẩn? Là ai giấu nhiều nữ nhân có dung mạo giống với Hoàng cô ở Trường Thu Cung? Là ai đã lên kế hoạch cho sự tình ở Nhạn Đãng Sơn. . . . . . Những việc này, không cần nhi thần phải nói, trong lòng người hẳn là hiểu rõ nhất rồi chứ!”

“Khốn kiếp!”

Hoàn Nhan Liệt giận dữ, không nghĩ rằng sau khi nghe xong 2 chữ “khốn khiếp”, Hoàn Nhan Hồng lại càng cười vui vẻ hơn, “Phụ hoàng, coi như người nói đúng! Một nam nhân đối với muội muội mình thèm thuồng như vậy, đúng thực là một kẻ khốn khiếp!”

Lời nói của Hoàn Nhan Hồng, khiến cho Kính Đức đứng ở bên cạnh không khỏi toát mồ hôi thay hắn. Tâm tư của hoàng thượng đối với Minh Nguyệt công chúa, vẫn luôn là chuyện ngài kiêng kỵ nhất. Đúng lúc này lại bị thái tử trực tiếp nói thẳng ra, đây chẳng phải là giáng thẳng một đòn vào mặt Hoàn Nhan Liệt hay sao!

Khắp thiên hạ này, cái mà nam nhân coi trọng nhất chính là thể diện, chưa kể đây còn là vua của một nước!

Minh Nguyệt công chúa là gì đây? Nói theo kiểu văn chương thì chính là nốt chu sa trên ngực của hoàng thượng (thực ra là nốt ruồi nhưng tác giả đang nói theo kiểu văn chương…^^…cho nên cứ gọi là nốt chu sa cho nó sang) Nếu mà ngài biết được chuyện này, thì ngài tốt nhất là nên bảo vệ bí mật ấy, cắn chặt răng lại cái gì cũng không nói, cố gắng làm cho thật tốt cương vị thái tử của mình, đó mới là cách thông minh nhất. Giờ đây, tất cả đều bị ngài nói toạc ra, đây rõ ràng là kích thích hoàng thượng mà!

Sau khi nghe lời Hoàn Nhan Hồng nói, vẻ mặt hoàng thượng do tức giận mà dần dần trở nên nguội lạnh, cuối cùng trở nên lạnh lẽo.

“Kính Đức, tuyên chỉ, thái tử vô đức, ngang bướng vô cùng, đã phụ kỳ vọng của trẫm, trẫm nhiều lần châm chước, nhưng nay quyết định phế truất thái tử, phong Bắc Tĩnh Vương, giam cầm Nam uyển, suốt đời không được đi ra ngoài. . . . . .”

Kính Đức dù sao cũng chỉ là nô tài, mặc dù trong lòng hắn thấy hình phạt này có hơi nghiêm khắc, nhưng hắn biết tính hoàng thượng. Đừng nói là hành vi cử chỉ của thái tử có chút không tốt, cho dù Hoàn Nhan Hồng được lòng dân chúng, có uy danh, nhưng hắn lại