ười nào?”
“Là Mộ Dung Tâm Liên, nàng là nhị nữ nhi.”
“Rút đầu lưỡi của nàng, chém tay chân của nàng, đem nàng ném đi làm quân kỹ! Mỗi ngày không tiếp đủ một trăm người, không để cho nàng ăn cơm!”
Lời nói của Hoàn Nhan Liệt…, khiến cho Kính Đức rùng mình một cái. Nàng kia hắn đã gặp qua, dù gì cũng là một mỹ nhân nhu nhược . Một cô gái xinh đẹp, mà bị chặt đi tứ chi, biến thành câm, mà được giữ lại khuôn mặt xinh đẹp, vứt xuống quân đội đi đối mặt với những thứ như lang như hổ kia, những nam nhân khát khao lâu ngày, không biết còn phải chịu bao nhiêu khổ đây! Một ngày một trăm người? Có thể sống quá mười ngày cũng là hay rồi!
“Về phần người còn lại, trẫm nhớ được hình như nàng được gọi là cái gì mà thiên tài thiếu nữ thì phải. Nếu đã là thiên tài, liền đánh gãy kinh mạch của nàng, làm cho nàng cả đời cũng không thể tập võ. Còn nữa, sai người mỗi ngày dùng da trâu thấm nước muối quất nàng một trăm roi. Liên tục đánh tới chết mới thôi!”
Kính Đức biết, Hoàn Nhan Liệt đã đem những mối thù khi xưa của Mộ Dung Thất Thất ghi hết lên trên người của hai người này rồi. Xem ra, ở trong lòng hoàng thượng, Minh Nguyệt công chúa vẫn là quan trọng nhất!
“Hoàng thượng, vậy Bảo Châu công chúa làm sao bây giờ?” “Bảo Châu. . . . . .” Hoàn Nhan Liệt trầm mặc một lúc lâu, dựa theo tình huống bây giờ, Hoàn Nhan Bảo Châu khẳng định đã sớm chết rồi, nếu không Mộ Dung Tâm Liên cũng sẽ không chỉ dùng một mặt nạ da người mà có thể lừa gạt được mọi người.
Hơn nữa, chuyện này Hoàn Nhan Hồng chắc chắn biết! Rõ ràng là biết muội muội mình đã chết, cũng không báo thù, vẫn cùng hung thủ giết muội muội thông đồng, Hoàn Nhan Liệt hiện tại rất là hoài nghi, Hoàn Nhan Bảo Châu chết đi là cùng Hoàn Nhan hồng có liên quan?
“Công bố chân tướng, Bảo Châu công chúa là bị Mộ Dung Tâm Liên sát hại đi!”
Chỉ một câu nói là đã có thể kết thúc mối quan hệ cha con một cách thật đơn giản. Nhìn bóng lưng vàng tịch liêu kia, Kính Đức lắc đầu. Vô tình nhất là gia đình đế vương, trong lòng vị đế vương này, chỉ có cái hắn để ý mới là quý giá nhất, những cái khác chẳng qua chỉ là nhất thời mà thôi!
Hoàng hậu Lý Băng ở trong cung khi nghe nói nhi tử bị phế truất, còn bị nhốt suốt đời, hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Đám cung nữ Cảnh Đức Cung vội vàng tiến lên ấn vào huyệt nhân trung (huyệt vị giữa mũi và miệng) của nàng, qua một lúc lâu, Lý Băng mới dằng dặc tỉnh lại.
“Hoàng thượng, Bổn cung muốn gặp hoàng thượng!” Lý Băng vùng vẫy muốn đứng lên, lại bị Xuân Đào đỡ, “Nương nương, Kính Đức công công vừa rồi đến tuyên chỉ, nói rằng hoàng thượng thượng cảm thấy thân thể của người không tốt, cần phải tĩnh dưỡng, đặc chuẩn ngài ở Cảnh đức Cung nghỉ ngơi, nếu không được hoàng thượng tuyên triệu , ngài không thể đi ra ngoài!”
“Cái gì? Hoàng thượng đây là muốn giam cầm Bổn cung sao? Giam cầm thái tử, hiện tại lại muốn giam luôn Bổn cung, Bổn cung không phục! Thái tử rốt cuộc phạm phải sai lầm gì! Bổn cung rốt cuộc phạm phải sai lầm gì!”
Lý Băng dù thế nào đi nữa cũng không nghĩ rằng Hoàn Nhan Liệt lại có thể đối xử với mình như vậy, bọn họ là phu thê kết tóc (2), có câu là Một ngày chồng vợ ân nghĩa trăm năm(3), khi Hoàn Nhan Liệt còn chưa làm hoàng thượng, nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn, hai người đã cung nhau trải biết bao mưa gió như vậy, thật vất vả mới có được địa vị như ngày hôm nay.
Mặc dù hậu cung nữ nhân đông đảo, bất luận là ai được sủng ái, cũng không có ảnh hưởng đến địa vị của nàng. Vậy mà giờ đây, Hoàn Nhan Liệt giam giữ nàng, hơn nữa lại dễ dàng phế truất ngôi vị thái tử của Hoàn Nhan hồng như vậy, chẳng lẽ, một khắc sau hắn chính là muốn phế hậu?
Lý Băng không hiểu, nàng không biết mình làm sai chỗ nào nữa, cũng không biết Hoàn Nhan Hồng đã làm sai cái gì. Không phải là chuyện Dư Thi Thi chết, Hoàn Nhan Hồng qua lại với mấy người phụ nữ chứ! Ngoài kia đều loan truyền rằng Hoàn Nhan Hồng ngủ với Hoàn Nhan Bảo Châu, chuyện này Lý Băng tuyệt đối không tin.
Nhi tử là nàng sinh, nàng tất nhiên hiểu rõ. Hoàn Nhan Hồng có làm càn như thế nào đi nữa, cũng không thể cùng Hoàng muội mình loạn luân(4) được, hắn vẫn còn biết cách phân biệt phải trái mà.
“Xuân Đào, ngươi đi Cẩm Huyền Cung cầu xin Thái hậu! Xin lão nhân gia người đại phát từ bi! Lời nói của thái hậu…, hoàng thượng sẽ không thể không không nghe!”
Đến lúc này rồi mà hoàng hậu vẫn còn như vậy, Xuân Đào thở dài, “Nương nương, hoàng thượng hạ chỉ, không cho bất cứ kẻ nào của Cảnh đức Cung, lấy bất kỳ lý do gì để đi ra ngoài, nếu không sẽ dùng trượng đánh chết tại chỗ .”
“Cái gì!” Lý Băng ngây ngốc hiểu ra, “Hắn là muốn tuyệt đường sống của bổn cung mà!”
Lý Băng gặp nạn, người vui sướng nhất chính là Đức Phi Lâm Khả Tâm. “Bổn cung đang thắc mắc không biết vì sao mà buổi sáng lại nghe thấy Hỉ Thước ở đầu cành hót! Quả nhiên là Hỉ Thước báo tin mừng!”
“Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương!” Dư ma ma chúc mừng Lâm Khả Tâm, “Thái tử đã bị lật đổ, ngôi vị hoàng đế này chắc chắn thuộc về Nhị điện hạ !”
“Ma ma, đừng có nói mau như vậy, để cho người ta nghe thấy thì khô