pacman, rainbows, and roller s
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3236582

Bình chọn: 8.5.00/10/3658 lượt.

hậu nương nương!” Xuân hạnh quỳ gối trước mặt Đông Phương Lam trực tiếp dập đầu. Nàng biết mệnh mình là do Thái hậu cứu, nếu không có Đông Phương Lam, nàng bây giờ có lẽ đã sớm thành cô hồn dã quỷ.

Thấy bộ dáng Xuân hạnh, Đông Phương Lam hơi gật đầu, mặc dù vẻ tức giận của bà vẫn như cũ, nhưng người còn sống thi so với cái gì cũng tốt hơn.

“Nha đầu, đứng lên đi! Miễn quỳ, cơ thể ngươi vẫn chưa hoàn toàn bình phục!”

Đông Phương Lam mặt mũi hiền lành, thanh âm từ ái, khiến cho Xuân Hạnh vốn dĩ có chút khẩn trương, thì tâm tình cũng dần dần bình thường lại, hành lễ với Đông Phương Lam lần nữa rồi mới đứng lên.

“Nha đầu, lúc trước ngươi nói, Nguyệt quý phi bị oan uổng, vậy ngươi đem chuyện đã xảy ra ở Trường Thu Cung cụ thể ngọn ngành nói cho ai gia, nếu như nàng ta thật sự bị hàm oan, ai gia nhất định giúp nàng ta rửa sạch oan khuất.”

Lời hứa của hoàng thái hậu khiến cho Xuân hạnh yên tâm, lúc đang chuẩn bị nói, Xuân hạnh thấy trên tường có treo một bức họa. Khi nhìn rõ dung mạo của người trong bức tranh, Xuân hạnh không nhịn được kêu ra tiếng.

“Sao vậy?” Thanh cô không nhịn được nhìn về phía Xuân hạnh, chỉ thấy Xuân Hạnh giương cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt như rất bất ngờ khi nhìn bức họa mỹ nhân, trong miệng hỏi Thanh cô, “Cô cô, người trong tranh này là ai?”

“Là nữ nhi của ai gia, Bắc Chu quốc Minh Nguyệt công chúa!”

Lời giải thích của Đông Phương Lam, khiến cho Xuân hạnh ngây ngốc cả người, “Nhưng, nhưng công chúa và Nguyệt quý phi lớn lên thật giống nhau, giống tới bảy, tám phần!”

“A? Thật vậy sao?” Đông Phương Lam không nghĩ tới cõi đời này lại có người lớn lên có gương mặt tương tự như Hoàn Nhan Minh Nguyệt, Thanh cô vừa nghe, cũng phát hiện vấn đề này.

“Tiểu thư, người còn nhớ rõ không, vào đêm Nguyệt quý phi ám sát hoàng thượng, có nô tỳ của Trường Thu Cung nhìn thấy một nữ nhân trông khá giống công chúa, vừa định hỏi lai lịch của nàng, đã bị Kính Đức công công giết đi. Nô tỳ nhớ được, lúc ấy vị cô nương kia nói, là có người tìm để đến đảm đương vị trí của Hoàng quý phi!”

“Người kia đúng là Nguyệt quý phi?” Đông Phương Lam nhìn về phía Xuân hạnh.

“Không phải! Lúc sau, khi ta nhìn thi thể người kia, mặc dù khá giống với quý phi nương nương, nhưng nàng cũng không phải là Hoàng quý phi. Nô tỳ cũng không biết tại sao nàng lại xuất hiện ở Trường Thu Cung! Nô tỳ cho tới bây giờ cũng chưa gặp qua người này!”

Hết bí mật này tới bí mật khác lần lượt quấy nhiễu đầu óc Đông Phương Lam, nếu như nói Nguyệt Lan chi lớn lên giống Hoàn Nhan Minh Nguyệt, thì thiếu nữ sau cùng tiến cung cũng có nét giống Hoàn Nhan Minh Nguyệt và nàng tiến cung là để làm Hoàng quý phi, chẳng lẽ cô gái tới sau kia là để thay thế bổ sung? Nguyệt Lan chi thật đã sớm chết?

Chẳng qua là, hoàng thượng tại sao muốn tìm nữ nhân có dung mạo tương tự Hoàn Nhan Minh Nguyệt để đảm đương cho vị trí Hoàng quý phi đây? Chẳng lẽ. . . . . . Nghĩ như vậy, Đông Phương Lam sắc mặt đại biến. Lại nghĩ tới trong kinh thành đang lưu truyền nhau, thái tử Hoàn Nhan Hồng cùng công chúa Hoàn Nhan Bảo Châu loạn luân, Đông Phương Lam đầu óc đột nhiên vỡ lẽ, không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.

“Tiểu thư, tiểu thư người làm sao vậy?”

Thanh cô thấy Đông Phương Lam sắc mặt không tốt, vội vàng tiến lên vỗ lưng nàng, qua một lúc lâu mới ổn định lại. Đông Phương Lam cũng không phải là nữ nhân tầm thường, cho dù khiếp sợ ý nghĩ của mình, nhưng nếu như không có chứng cớ xác thật, bà sẽ không vội đưa ra kết luận.

“Nha đầu, kể cho ai gia nghe chuyện của Trường Thu Cung một chút đi!”

Đề tài của Đông Phương Lam tiếp tục trở lại trên người Xuân hạnh, Xuân hạnh gật đầu, đem những chuyện mà nàng biết trong Trường Thu cung nói ra, kể hết đầu đuôi cho Đông Phương Lam nghe.

“Trước sau đổi chín vị Hoàng quý phi? Ai gia nhớ được, Thương Nhi cũng là thành hôn chín lần. . . . . . Ngươi nói, thời gian mỗi lần hoàng thượng cưng chiều Nguyệt quý phi rất dài, hơn nữa mỗi lần đều cho Kính Đức canh giữ ở ngoài cửa, không để cho ai đi vào?”

“Đúng vậy, Thái hậu nương nương! Nhưng mà, hôm xảy ra chuyện, Kính Đức công công không có đứng canh cửa, mà sau đó hắn lại đột nhiên bối rối đi ra ngoài, kêu hai người đi vào, tiếp theo đó là tin tức hoàng thượng bị tập kích truyền ra.”

“Nhưng đêm hôm đó nô tỳ thấy vô cùng rõ ràng, quý phi nương nương căn bản là không có rời đi, suốt cả đêm đó, nô tỳ canh giữ ở ngoài điện không xa, không có bất kỳ người nào từ bên trong đi ra ngoài. Hơn nữa, hai người mà Kính Đức công công gọi đi vào cuối cùng cũng bị giết, bọn họ khẳng định nhìn thấy cái gì không nên nhìn, cho nên mới bị người ta diệt khẩu! Tất cả người ở trường Thu Cung, sau khi hoàng thượng tỉnh lại đều bị xử tử, trừ nô tỳ!” Xuân hạnh khóc lóc kể lể, khiến cho suy nghĩ của Đông Phương Lam càng ngày càng hỗn loạn, bên trong Trường Thu Cung rốt cuộc cất giấu bí mật gì? Hoàn Nhan Liệt rốt cuộc làm cái chuyện gì mà không thể để người khác biết? Chẳng lẽ hắn thật sự có ham mê không bình thường? Nếu những gì Phượng Tà cùng Xuân hạnh nói đều là thật, thì sự tình ở Nhạn Đãng s