pacman, rainbows, and roller s
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3236590

Bình chọn: 8.5.00/10/3659 lượt.

ơn cũng không khó lý giải rồi, nhất định là Hoàn Nhan Liệt ở sau lưng giở trò quỷ!

“Xuân hạnh, đầu ai gia có chút đau, ngươi lui xuống đi! Chuyện này, ai gia nhất định sẽ tra ra manh mối, cho Nguyệt quý phi một cái công đạo!”

Xuân hạnh sau khi đi, Thanh cô đi tới bên cạnh Đông Phương Lam, xoa bóp huyệt Thái Dương cho bà, “Tiểu thư, nếu quả thật là hoàng thượng. . . . . . Người tính làm sao bây giờ?”

“Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền!”

Khi nói mười chữ này, ánh mắt Đông Phương lam mang hận ý lộ ra rõ ràng không thể nghi ngờ. Nhiều năm như vậy, bà lại không biết mình đang đối mặt với kẻ thù giết nữ nhi!

Mười sáu năm! Biết bao nhiêu ngày đêm, bà vì cái chết của Hoàn Nhan Minh Nguyệt mà chảy khô hết nước mắt, thật không nghĩ đến bà đau khổ tìm kiếm kẻ thù giết nữ nhi mà hắn lại đang ở ngay trước mắt! Nếu chuyện này thật sự là Hoàn Nhan Liệt làm, bà nhất định phải báo thù cho Hoàn Nhan Minh Nguyệt!

“Minh Nguyệt, Nương thật xin lỗi ngươi! Nương ngươi đã già, ánh mắt cũng mù, ai là sói, ai là người, Nương phân không rõ. Nhưng mà ngươi yên tâm, lòng ta chưa có hồ đồ, chờ xác định chân tướng sự tình, Nương nhất định báo thù cho ngươi!”

Đông Phương Lam ở trước bức họa Hoàn Nhan Minh Nguyệt nói rất nhiều, qua thật lâu, Đông Phương Lam tâm tình bi thương mới dần dần khôi phục. Ổn định lại tâm tình, bà từ một từ mẫu luôn thương nhớ con, liền biến thành một Hoàng thái hậu uy nghi . Hôm nay Đông Phương Lam muốn, chính là bất động thần sắc, điều tra rõ chân tướng.

Chờ sau khi Đông Phương Lam cùng Thanh cô đi khỏi, một thân ảnh màu đen từ trên xà nhà nhảy xuống. Nếu Đông Phương Lam quay trở lại nhìn thấy người này nhất định sẽ giật mình, hắn chính là người mà tất cả mọi người cho là đã tự sát hi sinh cho tổ quốc, Phượng Tà.

Những lời mới vừa rồi mà Xuân hạnh nói ra, Phượng Tà đã nghe rõ ràng, thì ra là Trường Thu Cung còn có nhiều chuyện xấu xa như vậy!

Hiện tại Phượng Tà càng khẳng định, lần trước khi hắn đi vào cái gian phòng dưới đất kia, nhất định có nơi tương tự như địa cung (lăng mộ, cung điện dưới long đất). Có lẽ, có lẽ ở dưới đất có cái gì bí mật. Không được, hắn nhất định phải tìm cơ hội đi vào đó!

Nghĩ như vậy, Phượng Tà lập tức làm ngay.

Buổi tối hôm đó, thừa dịp bóng đêm, Phượng Tà lần nữa đi vào Trường Thu Cung, lần nữa trở lại gian phòng kia. Mặc dù đây là lần thứ hai, nhưng bởi vì trong này bài biện giống y như khuê phòng của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cho nên Phượng Tà đối với chỗ kia vô cùng quen thuộc, không đốt đèn, trực tiếp dựa vào ánh trăng, Phượng Tà bắt đầu ở trong phòng lục lọi.

Nếu quả thật có địa cung, như vậy nhất định sẽ có một cái chốt để mở cơ quan ở trong này. Phượng Tà cẩn thận lục lọi tìm kiếm, thì hắn lần mò được một vật thể giống như hắn đã nghĩ, khi hắn xoay nó thì, dưới đất đột nhiên sụp đổ, một lối đi xuất hiện ở trước mặt Phượng Tà.

“Quả nhiên có địa cung!” Phượng Tà vẻ mặt vui mừng, giẫm bậc thang đi xuống.

Con đường này rất dài, Phượng Tà đi rất cẩn thận. Đã trải qua quá nhiều biến cố, làm cho hắn phải cẩn thận đối với bất cứ chuyện gì, đi thẳng đến cuối đường, Phượng Tà rốt cục nhìn thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt.

“Minh Nguyệt!”

Lập tức, Phượng Tà đã lên tiếng , hắn lập tức xông qua, đi tới bên giường ngọc ấm, đôi môi cùng tay cũng bắt đầu run rẩy. Điều nay thật khó tưởng tượng nổi! Hoàn Nhan Minh Nguyệt còn sống! Người mà hắn ngày đêm mong nhớ, thê tử của hắn lại còn sống! Đối với Phượng Tà mà nói, điều này thật sự là quá mức kinh hãi!

“Minh Nguyệt, ta là Phượng Tà a! Minh Nguyệt, nàng mở mắt nhìn ta một chút đi! Minh Nguyệt, nàng tỉnh lại đi! Rốt cuộc nàng bị làm sao vậy?”

Được một lát, Phượng Tà liền phát hiện ra vấn đề. Mặc dù Hoàn Nhan Minh Nguyệt thân thể ấm áp, nhưng là nàng tựa như hoạt tử nhân hai mắt nhắm nghiền. Nếu không phải bởi vì kêu nàng lâu như vậy, Hoàn Nhan Minh Nguyệt cũng không có tỉnh lại, hắn còn tưởng rằng nàng chỉ là ngủ thiếp đi mà thôi.

Phượng Tà nắm tay Hoàn Nhan Minh Nguyệt bắt mạch cho nàng, mới phát hiện mạch đập của nàng rất chậm, gần như phát hiện không ra. Nhìn lại thì thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt đang ngủ trên chiếc giường Noãn ngọc (giường ấm, nóng), Phượng Tà rốt cục cũng hiểu vấn đề.

Thiết nghĩ, nếu không có giường Noãn Ngọc này che chở, Hoàn Nhan Minh Nguyệt đã sớm chết. Đây cũng là lý do mà bộ dáng của Hoàn Nhan Minh Nguyệt vẫn như mười năm trước, không một chút già yếu.

“Minh Nguyệt, ta là Phượng Tà!” Phượng Tà nắm Hoàn Nhan Minh Nguyệt tay, rơi xuống từ khuôn mặt già nua. Hắn chưa từng nghĩ tới, mình còn có thể lần nữa được nhìn thấy Hoàn Nhan Minh Nguyệt! Mặc dù Phượng Tà ở trong lòng luôn khấn cầu trời xanh đem Hoàn Nhan Minh Nguyệt trả lại cho hắn, nhưng hắn biết đây là chỉ hy vọng xa vời.

Hiện tại, hy vọng xa vời mặc dù biến thành thực tế, nhưng Hoàn Nhan Minh Nguyệt nhưng vẫn ngủ như vậy, khiến cho lòng Phượng Tà vốn dĩ đã lo lắng giờ thì lại càng trầm trọng thêm.

“Tất cả đều là do Hoàn Nhan Liệt làm, có đúng hay không? Minh Nguyệt, là ta không tốt, là ta đã quá lơ là! Nàng từng nhắc