át, Trấn quốc công chúa đã đi theo hắn du ngoạn cho khuây khoả rồi!”
Vốn là chuyện đơn giản, từ trong miệng Hoàn Nhan Nghị nói ra, liền trở thành chuyện kỳ cục, phối hợp thêm vẻ mặt quái dị của hắn, những người đón tiếp sứ thần khác nghe xong cũng lộ ra nụ cười mập mờ, trừ Hoàn Nhan Khang.
Hoàn Nhan Khang biết nhị ca mình đối với ngôi vị hoàng đế thèm thuồng đã lâu, nhưng đó là chuyện của chính hắn, vì sao cái gì cũng kéo biểu ca vào? Hắn cũng là rất ủng hộ biểu ca cùng biểu tẩu, mặc dù biết rõ cùng Phượng Thương qua lại, sẽ khiến cho Hoàn Nhan Nghị cùng mẫu phi tức giận, nhưng Hoàn Nhan Khang chính là không thích thủ đoạn đùa bỡn người khác của bọn họ.
“Biểu ca ta thân thể vẫn không tốt lắm, lúc trước đi một chuyến Tây kỳ, sau khi về nước chưa được hai ngày, lại phải chạy tới Ung châu chủ trì cuộc thi tranh bá của tứ quốc. Vừa mới trở về, liền bận rộn lo việc đám cưới, căn bản cũng không có nghỉ ngơi tới, cho nên người bị bệnh, xin phụ hoàng cho nghỉ và đi ra ngoài dưỡng bệnh rồi.”
Hoàn Nhan Khang giúp Phượng thương nói chuyện, khiến cho Hoàn Nhan Nghị không nhịn được trừng mắt liếc hắn một cái. Có đôi khi Hoàn Nhan Nghị có chút hoài nghi, đệ đệ này có phải do mẫu phi sinh hay không nữa, tại sao mỗi lần đều “lấy tay bắt cá” a! Giống như Phượng thương mới là thân huynh đệ của hắn không bằng!
“Ta thì lại thấy, là bởi vì thân phận của Trấn quốc công chúa được công bố, từ đôi tình nhân biến thành huynh muội, hắn chịu không được nên mới bị bệnh. Lúc này nói là dưỡng bệnh, nhưng lại mang theo Phượng Thất Thất, ai mà biết được bọn họ đang làm cái gì đây!”
“Hoàng huynh, làm sao ngươi có thể nói như vậy chứ!” Thấy Hoàn Nhan Nghị nói như vậy, Hoàn Nhan Khang lập nổi giận.
Người khác không biết chuyện, nhưng hắn đã sớm từ chổ của Tô Mi lấy được tin tức nội bộ, biểu ca và biểu tẩu lần này là đi tuần trăng mật. Bọn họ rốt cuộc cũng có thể xông phá trở ngại để ở chung một chỗ với nhau, đây là một việc khiến cho người ta cao hứng. Vốn là chuyện tốt đẹp, mà bị Hoàn Nhan Nghị dùng ngữ điệu hèn mọn mà nói vào nói ra, làm sao mà nghe cho được!
“Hoàn Nhan Khang, ngươi rốt cuộc là đệ đệ của ta, hay là đệ đệ của Phượng thương đây?”
Làm trò trước mặt Minh Nguyệt Thịnh, Hoàn Nhan Khang không cho mình mặt mũi như vậy, khiến cho Hoàn Nhan Nghị rất căm tức. Nếu không phải là có Minh Nguyệt Thịnh ở đây, Hoàn Nhan Nghị muốn có được sự chú ý của hắn, muốn nhận được sự ủng hộ của Minh Nguyệt Thịnh, và hắn cần phải giữ vững hình tượng của mình, thì Hoàn Nhan Nghị đã sớm đi tới đánh Hoàn Nhan Khang rồi.
Nhìn 2 huynh đệ này đấu đá nhau, Minh Nguyệt Thịnh ngã miệng uống rượu, Nhìn ánh mắt ngày càng trở nên sắc bén của Hoàn Nhan Nghị
(1) trong văn gốc là: 外甥女 – ngoại sinh nữ (con của em gái)…từ này dịch ra từ thuần việt thì nghe câu văn không trôi nên sử dụng tạm câu có nghĩa tương đồng vậy…^^!
(2) ýnói là vợ chồng chính thức…người chồng lấy vợ lần đầu thì người vợ đó là chính thất là người vợ có cưới hỏi, có sính lễ, có bái đường, còn mấy người vợ sau chỉ gọi là thiếp, không có bái đường hoặc có cũng không bằng vợ cả, không có sính lễ…đây là hiểu theo ý của bản thân nha…nếu có sai sót..xin mọi người góp ý thêm..^^.
(3) chỗ này có nghĩa là một ngày là vợ chồng thì bằng trăm ngày ân nghĩa….để trăm năm là để nhấn mạnh hơn cái ân nghĩa vợ chồng thôi.
(4) 有染 - từ này dịch ra là ngoại tình, thông dâm, nhưng ở đây là đang nói về hai anh em ruột chứ khôn phải là hai người khác họ cho nên ta xài từ “loạn luân” cho nhẹ nhàng và hợp lý hoá một chút, nói chung ai đọc vô cũng hiểu mà ha..^^ “Ngày xưa khi trẫm còn là con tin ở Tây Lương, Trấn Quốc công chúa có ân đối với trẫm, là bằng hữu của trẫm cho nên… Kính xin Nhị hoàng tử không nên bôi nhọ Trấn Quốc công chúa như vậy. Phẩm cách nàng cao thượng, không phải là loại người như ngài nói.”
Bị tân hoàng Nam Phượng quốc làm trò ‘khiển trách’ trước mọi người, mặt Hoàn Nhan Nghị đỏ lên như tôm luộc chín. Hắn vạn lần không ngờ, Mộ Dung Thất Thất lại quen biết cùng Minh Nguyệt Thinh. Xấu hổ cười hai tiếng, Hoàn Nhan Nghị đem mối thù này đổ lên người Hoàn Nhan Khang.
Sau đó, Hoàn Nhan Nghị ở trước mặt Lâm Khả Tâm thêm dầu thêm mỡ, khích bác thật lâu, để cho Lâm Khả Tâm càng thấy thật uổng công mình nuôi tiểu nhi tử này rồi, cái gì cũng nghiêng về Phượng Thương, chẳng lẽ, hắn muốn qua hệ tốt cùng Phượng Thương, để cho Phượng Thương ủng hộ hắn làm thái tử, muốn đoạt ngôi vị thái tử?
“Đệ đệ con thật quá đáng! Ngươi là ca ca ruột của hắn đấy!” Hoàn Nhan Nghị bày ra bộ dáng ủy khuất ,cố ý nói, “Chẳng lẽ hắn không để ý huyết mạch tình thâm sao? !”
“Mẫu phi, ngài đừng nóng giận! Đệ đệ chỉ là bướng bỉnh một chút thôi! Nhi thần cũng không sao, nhường cho đệ đệ mình, đây là điều nên làm. Chẳng qua Minh Nguyệt Thịnh có lẽ sẽ hiểu lầm nhi thần, sợ là có ấn tượng không tốt đối với nhi thần.”
Nghe nói Hoàng Nhan Nghị nói như vậy, trong lòng Lâm Khả Tâm thật khó hình dung ra tư vị gì.
Đều là thịt trên người của nàng, tại sao Hoàn Nhan Khang không thể hiểu chuyện giống như Hoàn Nhan Ng
