“Chậc chậc, thiên hạ này, sợ là không có nữ nhân nào ăn nói sắc bén hơn biểu tẩu—— “
Hoàn Nhan Khang vốn là muốn dùng “Lời nói ác độc” để hình dung Mộ Dung Thất Thất, song lời nói đến bên miệng, lại bỏ đi ý nghĩ này. Mộ Dung Thất Thất, đắc tội không nổi đâu nha, Hoàn Nhan Khang đã khắc sâu được chuyện này, hắn cũng không muốn làm bia đỡ đạn, bị Mộ Dung Thất Thất đập bay.
“A Khang, trong lòng ngươi thật sự là nghĩ như vậy?” Mộ Dung Thất Thất giống như cười mà không phải cười nhìn Hoàn Nhan Khang, Hoàn Nhan Khang lập tức tuyên thệ, “Đúng vậy! Biểu tẩu, trong nội tâm của ta xác định khẳng định nhất định là nghĩ như vậy!”
“Ha ha ——” Mộ Dung Thất Thất kêu Tố Nguyệt đến một bên, Ở bên tai nàng nói thầm hai câu, Tố Nguyệt gật đầu rời khỏi Bách Vân Cư.
“Biểu tẩu, tẩu sai tố nguyệt đi làm cái gì thế?” Hoàn Nhan Khang ghé qua, có phần cảm thấy hứng thú mà hỏi thăm, nhưng còn chưa có tới gần trước mặt Mộ Dung Thất Thất, đã bị tay Phượng Thương ngăn trở.
“Giữ khoảng cách!” Phượng Thương đẩy đẩy, khiến Hoàn Nhan Khang cách Mộ Dung Thất Thất xa một chút.
Thấy Phượng Thương để ý Mộ Dung Thất Thất như vậy, Hoàn Nhan Khang kêu lớn lên, “Biểu ca, huynh trước kia không phải thế này! Không nhỏ mọn như vậy!”
“Làm nũng với ta vô dụng! Ngươi muốn làm nũng ——” Phượng Thương nhìn về phía Tô Mi, “Tìm Tô Mi đi!”
Ngay cả cô gia cũng trêu chọc mình và Hoàn Nhan Khang như vậy, mặt Tô Mi đỏ lên, “Cô gia, ngài nói đùa gì vậy! Ta cùng hắn mới không quan hệ đâu!”
Trên lầu, một đám người đùa giỡn náo nhiệt, dưới lầu, Hạ Vân Tích có chút xấu hổ đứng ở trên lôi đài, tiến cũng không được, lùi cũng không xong.
Hạ Vân Tích chưa bao giờ biết rõ, Mộ Dung Thất Thất lại là người mỡ muối đều không ăn (nguyên văn là “du muối không vào”) như thế này. Trước kia, nàng chỉ cần khiêu khích một hai lần, lại dùng một chút phép khích tướng, thì đối phương đã sớm nổi trận lôi đình. Song Mộ Dung Thất Thất, lại hoàn toàn bất đồng, làm thế nào, nàng ta cũng không lộ diện. Cái này phải làm sao bây giờ?
Vừa nghĩ tới Phượng Thương đang ở phía trên, bên người Mộ Dung Thất Thất, Hạ Vân Tích vốn định buông tha, lại kiên trì trở lại. Chỉ còn một bước, là có thể tới gần người trong lòng nàng, nàng nếu dễ dàng buông tha cho, vậy không phải chứng tỏ tình cảm nàng đối với hắn một chút cũng không kiên định sao!
“Trấn Quốc công chúa nói như vậy, không phải là sợ đi!” Hạ Vân Tích nhìn chằm chằm trên lầu, thiệt tình hi vọng Phượng Thương có thể xuất hiện, chính là, lời này nói ra đã lâu, cũng không có ai đáp lại.
“Trấn Quốc công chúa? Phượng Thất Thất!” Hạ Vân Tích nhịn không được, trực tiếp kêu danh tự của Mộ Dung Thất Thất, lại nghe thấy giọng nói nam nhân truyền đến.
“Vương Gia nhà ta cùng công chúa đã đi rồi, Vương Gia có lời muốn truyền đạt lại cho Vân công chúa, Vương Gia hỏi, ngài thật sự là công chúa sao? Hắn chưa từng gặp qua công chúa nào giống như ngài! Chỉ e, trong tứ quốc, cũng chỉ có công chúa Đông Lỗ quốc mới như thế —— “ (TNN: hahaha quá độc ='>'> nghe dễ thương quá đi ='>'>)
Như Ý ở trên lầu đau khổ truyền lại lời cho Hạ Vân Tích. Vừa rồi Mộ Dung Thất Thất tìm Tố Nguyệt, là bảo nàng chuẩn bị xe ngựa. Rất tốt a, đoàn người đều đi, duy chỉ lưu lại hắn truyền lời, chuyện đắc tội với người khác tất cả đều là hắn làm!
“Ha ha ha!” Như Ý thuật lại câu nói kia, rõ ràng tràn đầy châm chọc đối với việc Hạ Vân Tích trong ngoài không đồng nhất, mọi người nghe xong càng cảm thấy Phượng Thương nói rất đúng, cuối cùng đều cười lên ha hả!
Hạ Vân Tích từ nhỏ đến lớn, khi nào chịu qua khuất nhục như vậy. Lời nói này của Phượng Thương rõ ràng là giễu cợt nàng! Hôm nay, những dân chúng hạ tiện này cũng chê cười nàng như vậy, thật sự là to gan lớn mật!
“Cười cái gì mà cười! Các ngươi còn cười, ta liền nói phụ hoàng tru di cửu tộc các ngươi!”
Lời Hạ Vân Tích nói, khiến dân chúng càng thêm câm nín, có người hơi nghiêng đầu kêu lên, “Công chúa, nhân gia ta rất sợ đó a! Không nghĩ tới bệ hạ Đông Lỗ quốc tay thật dài như vậy, lại có thể quản đến tận Bắc Chu quốc chúng ta!”
Người này xem ra là tận lực khiêu khích, Hạ Vân Tích nghe lời này trực tiếp tức mà khóc lên. “Các ngươi khi dễ ta! Ta trở về nói cho phụ hoàng!”
Dậm chân một cái, Hạ Vân Tích rời khỏi lôi đài.
Khi Hoàn Nhan Khang đem chuyện này nói cho cho Mộ Dung Thất Thất, Tô Mi cùng Tố Nguyệt đều cười đến sụp eo, “Điện hạ, không nghĩ tới ngài còn có tiềm chất tà ác như vậy, câu nói cuối cùng kia, thật sự là quá khôi hài!”
Thì ra, câu nói kia là Hoàn Nhan Khang cố ý lưu lại nói.
Chọc cười Tô Mi, tâm tình Hoàn Nhan Khang rất tốt, nhưng nghĩ lại, Mộ Dung Thất Thất hôm nay cự tuyệt Hạ Vân Tích khiêu chiến, nữ nhân này nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ, không nhịn được lo lắng cho người trước mắt này.
“Biểu tẩu, Hạ Vân Tích này chính là hòn ngọc quý trên tay hoàng đế, chính là bảo bối lợi hại. Tẩu hôm nay nhục nhã nàng như vậy, chỉ sợ nàng sẽ không từ bỏ ý đồ!”
Lời Hoàn Nhan Khang nói có lý, nhưng Mộ Dung Thất Thất cũng cũng không sợ Hạ Vân Tích.
“A Khang, lời này của ngươi nói không đúng rồi