Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3235265

Bình chọn: 8.00/10/3526 lượt.

ất tốt!

Mọi suy nghĩ của Hạ Vân Tích đều là về Phượng Thương, nàng nghĩ muốn cho Phượng Thương chú ý, lại không nghĩ tới lại hấp dẫn Hoàn Nhan Nghị.

“Tiểu nữ tử mới đến, kính xin các vị chiếu cố nhiều hơn!” Giọng nói Hạ Vân Tích rất nhẹ nhàng, mềm mại giống như gió, ấm áp, lướt nhẹ qua, làm cho lòng người tê dại. Nàng nhẹ nhàng hành lễ, trước mặt mọi người như vậy đã đủ gây ấn tượng.

“Hôm nay, tiểu nữ tử muốn khiêu chiến một người, chẳng qua là dựa theo quy củ của Bạch Vân Cư, người khiêu chiến trước biểu diễn tài nghệ của mình. Tiểu nữ tử không có tài nghệ gì , chẳng qua là miễn cưỡng học qua mấy năm học cầm, kính xin mọi người tha lỗi, không làm khó tiểu nữ tử!”

Hạ Vân Tích mở miệng một tiếng “Tiểu nữ tử”, phối hợp thêm hình tượng dịu dàng của nàng, rất nhanh đạt được hảo cảm của mọi người, rất nhiều người vỗ tay ủng hộ nàng, cũng có người huýt gió, trông thoáng qua rất náo nhiệt.

Hắn hẳn là sẽ thấy mình chứ? Hạ Vân Tích ngẩng đầu, nhìn lên trên lầu, Phượng Thương hắn ở đâu, hắn mới có thể thấy mình.

Lão bản sai người mang đàn cổ lên, Hạ Vân Tích một lần nữa dịu dàng đáp lễ với mọi người,ưu nhã ngồi ở bên đàn cổ, điệu bộ giơ tay nhấc chân, thật ra khiến mọi người càng thêm tò mò thân phận của vị nữ nhân này.

Chỉ thấy, ngón tay ngọc nhỏ và dài của Hạ Vân Tích đặt ở trên dây cầm, tay đơn giản vài đường , một khúc 《 "Phán lang Quy" 》 vang lên.

“Chậc chậc ——” trên lầu, trên người Mộ Dung Thất Thất vờn quanh một tầng ghen tức nhàn nhạt, nàng không nghĩ tới Hạ Vân Tích muốn theo đuổi Phượng Thương đến mức này.""Phán lang Quy"? Người Phán chẳng phải là Phượng Thương sao?

“Thương, làm sao cho tốt bây giờ? Bọn họ như vậy! Ai…” Mộ Dung Thất Thất thở dài thật dài, “Để công chúa một nước buông thân phận xuống làm điều này, đây là không dễ dàng a!” “Người tự mình đa tình không đáng giá được đồng tình.” Phượng Thương khẽ nhíu mày, chẳng qua là quét mắt nhìn Hạ Vân Tích, rồi thu hồi lại. Nữ nhân này, dáng vẻ kệnh cỡm ăn vào tận xương, hoàn toàn không giống khanh khanh của hắn tự nhiên như vậy , khúc cầm u oán này, là oán phụ cũng không sai.

“"Phán lang Quy"?” Lầu dưới Minh Nguyệt Thịnh nghe khúc cầm này, rượu trong miệng tí nữa phun ra ngoài. Đã sớm nghe nói dân chúng Đông Lỗ quốc cởi mở phóng khoáng , không nghĩ tới công chúa khuê các đợi gả, lại có thể theo đuổi nam nhân đến mức như thế này, đích thực là không dễ dàng.

Chẳng qua là, nhìn thấy đôi mắt Hạ Vân Tích đầy ẩn tình ai oán , Minh Nguyệt Thịnh không nhịn được cười lạnh một tiếng.

Giờ phút này, trong đầu hắn hồi tưởng cũng là bộ dạng của một cô gái đánh đàn ở đầu thuyền, khi đó, cái nhìn kia, đã khiến lòng hắn khắc sâu bóng hình nàng. Trong thiên hạ này, sợ là không có cô gái nào có thể so sánh được với sự hào hùng của Mộ Dung Thất Thất!

Mặc dù Minh Nguyệt Thịnh thấy Hạ Vân Tích chướng mắt, nhưng cũng không đại biểu nàng không có kẻ ủng hộ, tỷ như Hoàn Nhan Nghị, lúc này đã bị Hạ Vân Tích mê hoặc chết đi sống lại. Nếu như không phải là đang ở trước mặt mọi người, hắn nhất định sẽ tiến lên, kéo Hạ Vân Tích vào lòng, vuốt lên giữa lông mày nhàn nhạt u buồn của nàng. Cô gái như vậy, làm cho người ta như thế nào không đau, như thế nào không thương đây!

Lúc này Hoàn Nhan Nghị thấy, Phượng Thương là tuyệt đối không xứng với Hạ Vân Tích. Bỏ qua thân phận công chúa của nàng, sau lưng nàng là Đông Lỗ quốc, chỉ một là người bình thường, cũng sẽ làm cho lòng người đau làm cho người ta yêu!

Hạ Vân Tích đem toàn bộ mười năm nhớ nhung của mình hóa thành tiếng đàn, truyền đi ra ngoài.

Nàng tin tưởng, trên đời này không có ai yêu Phượng Thương, chú ý nhất cử nhất động của hắn hơn nàng. Mặc dù Phượng Thương chín lần đám cưới đều chấm dứt thất bại,trong phố xá còn có nhiều lời đồn như vậy về Phượng Thương, nhưng là nàng không sợ! Nàng tin tưởng Phượng Thương không phải là ma đầu trong truyền thuyết, nàng cũng tin tưởng, chỉ có mình mới là thích hợp nhất với Phượng Thương.

“Nữ nhân này thật là buồn nôn!” Hoàn Nhan Khang sờ một tầng da gà nổi trên người. Đánh đàn, đích thực là đầy ắp thâm tình, nhưng là tại nơi này tiếng đàn trên cầm của cô gái, quá mức tuyệt hảo, quá mức ai oán, làm cho người ta nghe cả người không thoải mái, thật giống như toàn bộ thế giới đều thiếu nợ nàng.

“A ——” Mộ Dung Thất Thất nghe lời này của Hoàn Nhan Khang, cười một tiếng, trong tay chẳng biết lúc nào thêmmột mảnh cánh hoa.

Không đợi Hoàn Nhan Khang nhìn hiểu, cánh hoa trong tay Mộ Dung Thất Thất đã cấp tốc bay về phía Hạ Vân Tích, đang lúc Hoàn Nhan Khang cho là Mộ Dung Thất Thất là muốn phá hủy đàn này, để cho Hạ Vân Tích không cách nào trình diễn, thì cánh hoa rơi vào trên dây cầm.

“Ông ——” một thanh âm vang lên, dây đàn chưa đứt, tiếng đàn lại bị hủy. Vốn là một khúc nhạc dịu dàng, bởi vì . . . này tiếng động dữ tợn, mà thay đổi mùi vị. Giống như cô gái động lòng người, nhưng có giọng nói giống con vịt, phá hư phong cảnh.

“Biểu tẩu, ngạo mạn a!”Chỉ là một cánh hoa, là có thể thao túng tới mức như thế, thế gian thật hiếm có.

Hoàn Nhan Khang không nhịn được t


XtGem Forum catalog