ên cửa sổ, bọn họ ở một gian nhã cư, vừa lúc nhìn lôi đài ở phía dưới trà lâu.
“Là hoàng tử, mà hẹp hòi như vậy!” lời của Hoàn Nhan Khang khiến cho Tô Mi khinh thường nói một tiếng, “Tiểu thư của chúng ta mới không có chơi cùng người keo kiệt như ngài vậy đâu!”
“Ta đây không phải là keo kiệt có được hay không! Ở nhà sống, dạy là phải tính toán tỉ mỉ!”
Nhìn Hoàn Nhan Khang cùng Tô Mi đấu võ mồm, Mộ Dung Thất Thất tâm tình rất tốt, trực tiếp tựa vào trong ngực Phượng Thương, “Thương, chàng nói, hai người bọn họ có phải hay không thật giống một đôi oan gia?”
“Giống!” Phượng Thương gật đầu, đem điểm tâm trong tay đút cho Mộ Dung Thất Thất.
“A Khang, đệ yêu thích Tô Mi nhà chúng ta sao? Nếu là thích, tới cầu hôn đi, ta đem Tô Mi gả cho đệ !” Mộ Dung Thất Thất cái miệng nhỏ ăn điểm tâm, ánh mắt lại quét Tô Mi cùng Hoàn Nhan Khang, càng xem bọn họ có bộ dạng vợ chồng, thật sự là một đôi dở hơi.
“Biểu tẩu, tẩu nói thật không?Cầu hôn cần gì? Ta trở về chuẩn bị!”
“Tiểu thư, ta mới không cần gả cho tên đăng đồ tử này đâu! Ta muốn phụng bồi tiểu thư!”
Hai người đồng thời mở miệng, nói cũng là hoàn toàn ngược lại, Mộ Dung Thất Thất nghe, ra vẻ đứng đắn nhíu nhíu mày, “Ai, làm sao bây giờ đây? Ta còn muốn sớm một chút đem Tô Mi gả đi ra ngoài, nhưng là Tô Mi không muốn, vậy coi như xong! Xem ra, A Khang bản lĩnh không tốt rồi! Lâu như vậy, còn không có đạt được trái tim mỹ nhân!”
Mộ Dung Thất Thất trêu chọc, khiến cho Hoàn Nhan Khang nóng nảy, lập tức một phát bắt được tay Tô Mii, “Tiểu Mi nhi, ta chỗ nào giống như đăng đồ tử vậy? Trong phủ ta một nữ nhân cũng không có, không tin nàngcó thể đi lục soát!”
“Lục soát cái đầu nhà ngài a!” Hoàn Nhan Khang nói trắng ra như vậy, mặt Tô Mi đỏ lên, rút tay ra, gõ lên đầu Hoàn Nhan Khang, “Dù sao ta chính là không lấy chồng, ta còn muốn theo hầu tiểu thư dài dài!”
Tình cảm của Tô Mi cùng Hoàn Nhan Khang tốt như vậy, khiến cho Tố Nguyệt có chút hâm mộ. Chung thân đại sự của Tô Mi đã xác định, còn nàng thì sao?
Nghĩ đến đây, trước mắt Tô Nguyệt hiện ra hình dáng của Nạp Lan Tín. Kể từ khi biết Nạp Lan Tín theo dõi mình, Tố Nguyệt không có sắc mặt tốt cho Nạp Lan Tín, nhưng mà người nọ dường như có tinh thần đánh không chết của Tiểu Cường ( con gián) , lúc nào cũng vậy, mỗi lần đều là khuôn mặt tươi cười, lại bị nàng gạt ở một bên, sau đó cũng không thấy Nạp Lan Tín tức giận.
Chẳng qua là, vừa nghĩ tới ban đầu Nạp Lan Tín đến gần mình, là vì điều tra Quang Hoa công tử, chính là lợi dụng nàng, khiến cho trong lòng Tố Nguyệt vẫn luôn có một chút vướng mắc, không giải được.
Mấy người đang nói chuyện, Như Ý đi đến, “Vương gia, Vân công chúa Đông Lỗ tới, muốn gặp ngài!”
“Tới thật nhanh!” Mộ Dung Thất Thất tâm tình vốn là đang rất tốt, sau khi nghe lời Như Ý nói, cái miệng nhỏ nhắn lập tức vểnh lên .”So với thời gian ta dự đoán cũng nhanh hơn rất nhiều!”
“Bảo nàng ta trở về, ta không rảnh ——” thế nhưng Phượng Thương mặt không đổi sắc, nhàn nhạt nói một tiếng, trực tiếp cự tuyệt Hạ Vân Tích.
Hắn cũng không muốn bởi vì tí xíu không thích đáng của mình, khiến Mộ Dung Thất Thất có ý nghĩ khác. Hiện tại,người quan trọng nhất ở trong lòng hắn là Mộ Dung Thất Thất, người khác, mặc kệ là công chúa hay là cái khỉ gió gì đó, đối với hắn mà nói, cũng là mây trôi! “Dạ!” Mặc dù kết quả này Như Ý đã biết, nhưng là muốn tới xác định. Chờ Như Ý đi ra ngoài, nói lại với Hạ Vân Tích, nói Vương gia không rảnh, trong mắt Hạ Vân Tích phủ lên sự mê man khó hiểu.
“Tại sao Vương gia không chịu gặp ta?”
Đối với cái vấn đề này của Hạ Vân Tích, có chút làm khó Như Ý.Chẳng lẽ nói với nàng, thật xin lỗi, mời ngài trở về đi! Vương gia chúng ta sẽ không có hứng thú với bất kỳ nữ nhân nào khác ngoài Vương phi, ngài sẽ chết tâm sao!
Nếu là Cát Tường, tuyệt đối sẽ nói ra. Nhưng mà Như Ý không thể nói ra lời như vậy, hơn nữa vì vị công chúa trước mặt hắn , nước mắt tràn đầy hốc mắt, làm như chính mình khi phụ ( ăn hiếp, bắt nạt) nàng, khiến cho Như Ý có chút không biết làm sao, định không nói lời nào, dứt khoát trầm mặc không nói.
Như Ý trầm mặc, Hạ Vân Tích cũng không có làm khó hắn. Như Ý chỉ là người hầu, hắn chẳng qua là truyền đạt ý tứ của Phượng Thương mà thôi. Nhưng là Hạ Vân Tích cũng không có vì vậy mà buông tha, nàng ngàn dặm xa xôi từ Đông Lỗ quốc tới đây, chính là vì Phượng Thương mà đến. Nếu như chỉ vì đối phương một hai lần cự tuyệt, nàng liền buông tha. . . , cái này tình yêu cũng quá không kiên định rồi.
Như thế nào mới khiến cho Phượng Thương chú ý, đây là điều mà trước mắt Hạ Vân Tích muốn làm nhất, sau khi suy nghĩ, Hạ Vân Tích thấy ngay giữa Bạch Vân Cư có một đài cao , phía trên có treo hoành phi, viết “Lôi đài” hai chữ.
“Lôi đài?” Hạ Vân Tích có chút kinh ngạc, nhanh chóng sai Hồng Diệp đi hỏi thăm cái đó dùng để làm gì.
Chưa tới một khắc, Hồng Diệp đã trở về bên cạnh Hạ Vân Tích.
“Tiểu thư, Bạch Vân Cư mặc dù là trà lâu, nhưng nối tiếng nhất ở đây, cũng là lôi đài kia. Bất kể thân phận, địa vị như thế nào, tài phú như thế nào, cũng có thể lên lôi đài c