ủa Bạch Cư Vân. Thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, cái gì cũng có thể đọ sức!”
“Có thể chọn một phương thức để khiên chiến, có thể điểm danh người khiêu chiến, nhưng mà trước đó phải biểu diễn tài nghệ của mình, sau khi nhận được sự công nhận của công chúng, mới có thể chọn lựa đối thủ. Nếu bị khiêu chiến, trừ khi nhận thua tại chỗ, nếu không không thể cự tuyệt. Về phần đánh giá, chính là khách nhân của Bạch Vân Cư. Người nào tiếng hô cao nhất, chính là thắng lợi!”
Hồng Diệp nói một lúc, đem đặc điểm lôi đài của Bạch Vân Cư nói ra.
Thi đấu lôi đài? Khiêu chiến? Như vậy là chuyện rất mới mẻ độc đáo. Thấy lôi đài này, Hạ Vân Tích đột nhiên cảm giác được đây một cơ hội tốt. Nàng muốn thu hút Phượng Thương, cũng muốn nói cho cả người kinh thành, Phượng Thương là nam nhân nàng nhìn trúng, phải là phò mã của Hạ Vân Tích nàng!
Hạ Vân Tích ở bên tai Hồng Diệp nói thầm mấy câu, Hồng Diệp mở to mắt, giật mình nhìn Hạ Vân Tích, “Công chúa, ngài thật muốn lên võ đài sao? Nhưng mà ngài là thân thể ngàn vàng a!”
“Hồng Diệp, hắn không muốn thấy ta, nếu như ta không vậy, làm sao có thể lấy được sự chú ý của hắn đây! Đây cũng là hắn ép ta! Ta nhất định phải cùng Trấn Quốc công chúa lên võ đài, hắn là huynh trưởng của Phượng Thất Thất, tự nhiên sẽ chú ý đến lôi đài, cũng sẽ chú ý ta, như vậy, ta mới có cơ hội nhìn thấy hắn!”
Công chúa nhà mình đối với Nam Lân vương si mê, khiến cho Hồng Diệp không thể làm gì. Từ khi nàng đi theo bên cạnh Hạ Vân Tích, mỗi ngày nghe thấy nhiều nhất chính là cái tên “Phượng Thương” này. Hạ Vân Tích đối với Phượng Thương quả thực là gặp ma! ( ám chỉ mê muội như ma ám )
Hạ Vân Tích chủ ý đã định, sẽ không để cho người nào khuyên can. Nàng thoải mái đứng ở trên lôi đài, gõ trống trên lôi đài. Tiếng trống vang, khách nhân Bạch Cư Vân đều biết, lại có người muốn bắt đầu lên võ đài rồi, đợi mọi người thấy đứng trên đài là một cô gái mỹ lệ, đều có chút giật mình. Lại là nữ nhân võ đài? Đây cũng là chuyện mới mẻ đi!
“Nữ nhân kia là ai? Lớn lên thật xinh đẹp!” Lên võ đài chính là nữ nhân, còn là một nữ nhân xinh đẹp, đây quả thực là tin tức lớn đặc biệt. Nhất thời, ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên người Hạ Vân Tích.
Ở dưới đài thấy hết những ánh mắt của những người trên lầu, Hạ Vân Tích cũng biết bản thân đánh cuộc đã thắng. Đầu năm nay, nơi này đâu có nữ nhân xuất đầu lộ diện, nhưng hôm nay nàng là không đếm xỉa đến cái gì nữa, mới đứng ở chỗ này. Hết thảy cũng là vì Phượng Thương! Nàng mới sẽ không dễ dàng buông tha cho như vậy!
Không thể không nói, Hạ Vân Tích hôm nay mặc rất đẹp. Một thân bạch y, trong sắc đen của tóc lốm đốm vài vạt màu lam , khiến người ta thấy yêu tiếc, khuôn mặt nhỏ nhắn làm rung động lòng người, làm cho người ta không nhịn được muốn ôm nàng vào trong ngực che chở.
“Bệ hạ, người trên đài là công chúa Đông Lỗ —— Hạ Vân Tích. Nghe nói là đuổi theo Phượng Thương đến nơi này…”
Cùng lúc đó, Phúc Nhĩ đứng ở bên cạnh Minh Nguyệt Thịnh, cẩn thận hầu hạ. Minh Nguyệt Thịnh sau khi về nước trọng thưởng cho Phúc Nhĩ vì trung thành với hắn, hiện tại, lại càng cẩn thận hầu hạ Minh Nguyệt Thịnh ở ngoài..
Phượng Thương trở lại, Minh Nguyệt Thịnh cũng là người biết trước, biết hắn theo Mộ Dung Thất Thất tới đây, Minh Nguyệt Thịnh cũng đến Bạch Vân Cư. Chẳng qua là, hắn tới chậm, cũng không có nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất, mà ngoài nhã gian của Phượng Thương có người gác, Minh Nguyệt Thịnh dứt khoát tìm chỗ khác ngồi xuống uống rượu.
“Hạ Vân Tích? Ha hả ——” Minh Nguyệt Thịnh uống rượu, khóe miệng lộ ra một nụ cười hoàn mỹ, “Cũng không phải biết nàng chọn người lên võ đài cùng là ai?”
Minh Nguyệt Thịnh ở Bạch Vân Cư, vừa khéo, Hoàn Nhan Nghị cũng ở nơi đây. Từ sau khi Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất hồi kinh, hắn vẫn sai người ngó chừng hướng đi phủ Nam Lân vương.
Nếu không, Phượng Thương mang theo Mộ Dung Thất Thất tới Bạch Vân Cư, hắn nhận được tin tức cũng chạy tới nhưng mà ngồi ngây ngốc ở trong một gian khác, hắn cũng muốn xem một chút, Phượng Thương đang muốn làm gì chẳng qua là, đến lúc này, lại thấy Vân công chúa Đông Lỗ quốc – Hạ Vân Tích.
Không biết sao, khi nhìn lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Vân Tích, tim Hoàn Nhan Nghị đột nhiên đập nhanh dồn dập ‘thình thịch’. Mặc dù đã gặp nhiều giai nhân mỹ lệ, bao gồm Mộ Dung Thất Thất tuyệt thế như vậy, nhưng chỉ có khi nhìn thấy Hạ Vân Tích, tim của hắn mới có thể đập nhanh, mặt cũng sẽ đỏ lên.
Nữ nhân này, như hoa lan mỏng manh trong gió, kiên định mềm mại, làm rung động lòng người. Mà nàng một thân quần trắng, thật thuần khiết như bông tuyết, Vân Tích Vân Tích, thật đúng là một đám mây thánh khiết ( thánh thiện tinh khiết), chỉ cần nhìn sẽ làm cho người ta thương yêu.
Mặc dù Mộ Dung Thất Thất đẹp hơn so với Hạ Vân Tích, nhưng là Hoàn Nhan Nghị cảm giác, ở trong đôi mắt trong suốt của Mộ Dung Thất Thất , cất dấu một cái gì đó kiêu ngạo bướng bình, hắn không thích. Nữ nhân, chính là hẳn là có bộ dạng phải như nữ nhân ( mềm mại yếu đuối…đủ loại từ hình dung về phụ nữ ), giống như Hạ Vân Tích như vậy là r