hiến Phượng Thương cực kì vui vẻ. “Nhạc phụ, không phải người đã tạ thế ( chết) rồi sao? Vì cái gì lại ở trong tháp Trấn Yêu? Năm đó ở Nhạn Đãng Sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Câu hỏi của Phượng Thương, đã dời sự chú ý của Phượng Tà về chuyện năm đó, nhìn thấy dung nhan Mộ Dung Thất Thất giống Hoàn Nhan Minh Nguyệt, giọng nói của Phượng Tà trở nên xót xa.
“Năm đó, có người bán tin tình báo của quân ta cho Tây Kỳ quốc, hơn nữa trong lương thực chúng ta cũng bị hạ động, còn mở cổng thành ea, dẫn quân địch tiến vào, khiến cho đại cục vốn là Bắc Chu quốc thắng biến thành đại bại! Hai mươi vạn quân của ta, toàn bộ đều chết —— “
Vừa nghĩ tới Hoàn Nhan Liệt làm hại mình nhà tan cửa nát, vợ con ly biệt, trong mắt Phượng Tà tràn đầy cừu hận . Huống chi hai mươi vạn tướng sĩ này, đều là cùng hắn vào sinh ra tử, huynh đệ nam chinh bắc chiến, hài cốt bọn họ cũng không còn, mối thù này, dù như thế nào cũng phải báo !
“Tất cả mọi người nói, chuyện này do Thải Hoa làm, ta điều tra nhiều năm, cho đến gần đây mới phát hiện, Thải Hoa thật ra chỉ là thế thân cho cái chết của mẹ con. Cái người bị đốt thành tro bụi kia, không phải mẹ con, mà là Thải Hoa ! Thủ phạm, hoàn toàn là một kẻ khác!”
“Là Hoàn Nhan Liệt?”
Phượng Thương hỏi như vậy, Phượng Tà nhẹ gật đầu, “Đúng! Chính là hắn! Hơn nữa, mẹ của con cũng chưa chết, bị Hoàn Nhan Liệt dấu ở địa cung ( cung điện dưới lòng đất ) dưới cung Trường Thu!”
Lời của Phượng Tà, chấn động tới mức nào, làm cho Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất sững sờ.
“Nhạc mẫu không phải đã….” Phượng Thương không thể tin được sự thật này, không nghĩ tới, Phượng Tà mà tất cả mọi người cho rằng đều đã chết vẫn còn sống, Hoàn Nhan Minh Nguyệt người rõ ràng tự sát vì tình lại được giấu trong Hoàng cung, trong lúc này rốt cuộc có cái gì là bí mật không thể cho ai biết nữa? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
“Nàng còn sống, chỉ là….giống như hoạt tử nhân ( người thực vật), đang ngủ say không tỉnh, ta cũng không biết nàng đã trải qua những gì!” Thấy Phượng Thương nhắc đến Hoàn Nhan Minh Nguyệt, trong mắt Phượng Tà lại là một mảnh ướt át.
“Ta vốn là muốn chờ báo thù cho mẫu thân con xong, sẽ đến gặp các con nhận mặt, nói rõ chân tướng. Chính là mấy ngày hôm trước ta mới phát hiện ra Minh Nguyệt căn bản cũng chưa chết. Ta không phải đại phu, không biết tại sao Minh Nguyệt bị như vậy, ta nghĩ không ra biện pháp. Chỉ có thể tới tìm các con! Phượng Thương, y thuật Tấn Mặc cao minh, ta muốn mời hắn đến nội cung xem mẹt của con, xem nàng rốt cuộc bị làm sao vậy? Có thể cứu tỉnh nàng hay không?”
Lời nói của Phượng Tà, khiến Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất ngoài kinh ngạc, còn lại là mừng rỡ vô cùng. Thì ra Hoàn Nhan Minh Nguyệt không chết! Nếu nói như vậy, không phải là cả nhà Mộ Dung Thất Thất có thể đoàn viên rồi!
“Cha, con cũng biết một ít y thuật, không bằng con đi cùng các người, nói không chừng có thể giúp đỡ được!” Đối với nữ nhân cho mình sinh mạng kia, Mộ Dung Thất Thất rất kiều kỳ, cũng thấy rất thân thiết. Kiếp trước không có cha mẹ yêu thương, kiếp này có thể có cha mẹ, điều này đối với nàng là chuyện hạnh phúc cỡ nào.
“Cũng được!” Phượng Tà gật gật đầu, bất kể như thế nào, chỉ cần là cơ hội, hắn không thể buông tha.
Ba người, hàn huyên thật lâu, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất qua sự miêu tả của Phượng Tà, rốt cuộc cũng biết chuyện năm đó.
Thì ra, năm đó ở núi Nhạn Đãng, hai mươi vạn đại quân của PHượng Tà, đánh cho quân đội Tây Kỳ quốc đến hoa rơi nước chảy ( thảm hại vô cùng), thắng lợi gần như trước mắt.
Nhưng sau đó, không biết vì sao, lương thực của đại quân đã xảy ra vấn đề, tất cả mọi người đều bị kiết lỵ, tiêu chảy. Giờ nghĩ lại, hẳn là có người hạ độc trong giếng nước, cho nên thân thể các binh sĩ mới nảy sinh vấn đề không khỏe.
Vừa vặn lúc ấy là ba tháng hừ trời rất nóng, càng là thời điểm kiết lỵ tràn lan,chỉ bệnh nhẹ kiết lỵ cũng khiến sức chiến đấu của đại quân rơi thẳng xuống, mà lúc này, ban đêm có người mở cửa thành ra, quân đội Tây Kỳ quốc tiến thẳng vảo chém giết.
Phượng Tà vốn là muốn dẫn Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Thương rời đi, lại không nghĩ đồ ăn của bọn họ cũng bị hạ độc, vừa rời đi đến ngoài thành không bao lâu, đã có người vây bắt tấn công bọn họ, cho dù ưng kỵ quân lấy một địch trăm,nhưng bị bọn họ bỏ thuốc, cũng không phải đối thủ của đối phương.
Phượng Tà sau khi trúng đao đã hôn mê, chờ hắn tỉnh lại, nằm bên người, là mã phu đối với hắn trung thành và tận tâm, là hắn liều mạng cứu Phượng Tà ra, chính mình lại bỏ mạng. Lúc Phượng Tà chạy về, Hoàn Nhan Minh Nguyệt cùng Phượng Thương đều chẳng biết đi đâu…
“Ta suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc là ai hạ độc trong giếng nước, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một người chính là đại thần Lý Tuấn người Hoàn Nhan Liệt phái tới khao thưởng tam quân, mọi chuyện phát sinh đều là từ sau khi hắn tới đây. Mà ý của hắn, chính là ý tứ của Hoàng Nhan Liệt, là Hoàn Nhan Liệt quyết tâm muốn tiêu diệt ta!”
“Chẳng qua là, tại sao Hoàn Nhan Liệt phải làm như vậy? Hắn và người không phải là bạn tốt, khô