g sợ làm nàng xấu theo sao!
“Khanh khanh hài lòng chứ?” Hồi lâu, Phượng Thương mới buông môi Mộ Dung Thất Thất ra , nhìn xem môi hồng nàng sưng đỏ, khẽ thở, ngón tay ngón tay Phượng Thương lướt qua thái dương của Mộ Dung Thất Thất, “Ngoan! Buổi tối chờ ta!”
Lời này của Phượng Thương, khiến mặt Tô Mi thực sự đỏ rực lên. Thật mắc cỡ chết người! Tiểu thư cùng cô gia cái đó thật sự là quá đi!
Ngoài cung Trường Thu, Hạ Vân Tích đứng ở chỗ này đã rất lâu rồi, Tô Mi đi vào thông báo, kết quả vừa đi không trở lại, làm cho nàng đợi đến sốt ruột.
Tuy Hạ Vân Tích rất muốn trực tiếp đi vào, nhưng nơi này là địa bàn của Mộ Dung Thất Thất, nàng tốt xấu cũng muốn lưu cho em gái của chồng tương lai cái ấn tượng tốt. Dù sao, có một số việc còn cần Mộ Dung Thất Thất xuất đầu lộ diện, nàng không thể đối đãi như với Như Ý được, làm quá mức. Đến khi Hạ Vân Tích có chút không kiên nhẫn, một cái nam tử áo bạc đã đi tới.
Hoàn Nhan Khang vốn là tìm Mộ Dung Thất Thất để chơi cùng, không nghĩ tới vừa đến cửa Cung Trường Thu , liền gặp Hạ Vân Tích. Lúc trước tại Bạch Vân cư, Hoàn Nhan Khang gặp qua Hạ Vân Tích, biết rõ cô gái này rất giả tạo, bây giờ nhìn nàng canh giữ ở ngoài Cung Trường Thu, trong lòng Hoàng Nhan Khang sinh ra một cỗ cảnh giác, chẳng lẽ Hạ Vân Tích tới tìm Mộ Dung Thất Thất để gây phiền toái?
Hạ Vân Tích không biết Hoàn Nhan Khang, chỉ là trên cẩm y của hắn có thêu ngân long ( rồng bạc – để thế này cho quý tộc ), liền đoán ra hắn là hoàng tử, nhưng không xác định rốt cuộc hắn là hoàng tử nào.
“Nhìn cái gì vậy, người quái dị!” Hoàn Nhan Khang thấy Hạ Vân Tích cười với mình, hừ nhẹ một tiếng, đầu hướng lên, một cước bước vào trong Cung Trường Thu, không hề để ý tới Hạ Vân Tích.
Bị đối phương mắng thành là “Người quái dị”, nụ cười của Hạ Vân Tích cứng lại, cái mũi đau xót, thiếu chút là khóc.
Tuy nàng không phải quốc sắc thiên hương, nhưng dẫu sao cũng là ngọt ngào nhu thuận, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở. (sặc) Tại Đông Lỗ quốc, nam nhân quỳ gối dưới váy nàng có thể xếp từ thành đông đến thành tây , không nghĩ tới đến nơi này, cư nhiên bị người ta nói là “Người quái dị”, điều này làm cho Hạ Vân Tích sao có thể chấp nhận được.
Nữ nhân, bất kể đẹp hay xấu, đều là để ý dung mạo của mình, lại càng không cần phải nói Hạ Vân Tích là công chúa cao cao tại thượng, khi nào có thể cho phép người khác nói mình như vậy. Nàng đi nhanh theo sau, túm lấy bả vai Hoàn Nhan Khang, “Ngươi nói ai là người quái dị!”
“Phi phi!” Hoàn Nhan Khang nhảy dựng, tránh thoát khỏi tay Hạ Vân Tích, “Trừ ngươi ra, còn có ai có thể xấu như vậy? Thật sự là chưa thấy qua người như ngươi, không tự hiểu rõ bản thân!”
Trước Hạ Vân Tích còn cho là Hoàn Nhan Khang không biết mình, hoặc là tâm tình hắn không tốt, mới nói ra lời như vậy, bây giờ đối phương xác định nói nàng là người quái dị, khiến Hạ Vân Tích nóng nảy.
“Ngươi —— ta xấu chỗ nào! Ngươi nói đi! Ta xấu chỗ nào!” Tuy bình thường giả vẻ nhu nhược, nhưng bây giờ là bảo vệ “Mặt mũi” chính mình, lúc đó Hạ Vân Tích cũng không muốn buông tha Hoàn Nhan Khang.
“Chậc chậc, cô nương, nữ hài tử mọi nhà, ngươi có thể tự mình hiểu lấy, được hay không? Ngươi xem ngươi, mi như bị cháy, mắt thì lệch , cái mũi thì tẹt , miệng là xiêu vẹo, ngươi thế này là do đức hạnh đấy, còn ra ngoài ảnh hưởng bộ mặt thành phố, lớn lên xấu không không phải lỗi của ngươi, đi ra dọa người thì là ngươi sai rồi!”
“Hỗn đản!” Hạ Vân Tích phất tay rút ra hướng về Hoàn Nhan Khang, không nghĩ tới còn chưa có rơi xuống mặt hắn, đối phương đã chợt lóe lên, biến mất ở trước mặt.
“Người xấu, tính tình còn không tốt, xem ra không ai muốn rồi!”
Chọc Hạ Vân Tích giận gần chết, khiến thâm tình Hoàn Nhan Khang thật tốt, mặc kệ Hạ Vân Tích, Hoàn Nhan Khang lắc lư người đi tìm Mộ Dung Thất Thất.”Biểu muội! Biểu muội!”
Mộ Dung Thất Thất đã sớm thấy được Hoàn Nhan Khang, cũng nghe được đối thoại của hắn và Hạ Vân Tích, người này a, dường như chỉ sợ thiên hạ không loạn, như vậy đi nhục nhã công chúa Đông Lỗ quốc. Chỉ là khi nhìn đến Hạ Vân Tích nước mắt ào xuống, thì tâm tình phiền muộn của Mộ Dung Thất Thất lập tức bị quét sạch, trực tiếp đi ra ngoài nghênh đón Hoàn Nhan Khang.
“Biểu ca, người tới rồi! Ca ca cũng quá không có suy nghĩ, ta đã chuyển vào đến hai ngày, ca ca mới đến xem ta! Ta còn tưởng rằng ngày hôm qua ca ca sẽ đến chúc mừng ta thăng quan chi hỉ!”
Giọng nói của Mộ Dung Thất Thất, khiến Hạ Vân Tích vốn bị Hoàn Nhan Khang nhục nhã bi phẫn lập tức thanh tỉnh lại. Đúng, chính là giọng nói này này, chính là nữ tử này ban đầu ở trên lôi đài thi đấu của Bạch Vân Cư nhục nhã nàng…
Nghĩ như vậy, Hạ Vân Tích ánh mắt không khỏi nhìn về phía Mộ Dung Thất Thất.
Cái liếc nhìn này không quan trọng, lại làm cho Hạ Vân Tích trực tiếp sững sờ. Nàng kia, thanh thuần như tiên tử rơi xuống phàm trần, mặt mày hàm chứa nụ cười thản nhiên, mũi như bạch ngọc, môi như cánh hoa, giữa lông mày một khỏa nốt ruồi Chu Sa đỏ thẫm như máu, vì khuôn mặt nàng vốn đã hoàn mĩ, thêm vào lại càng kinh diễm.
Lại nhìn, thái