sẽ bị phạt.”
Như Ý nói như vậy, Hạ Vân Tích bắt đầu có chút tin. Cái này rõ ràng là có người hãm hại nàng!
Nghĩ như vậy, Hạ Vân Tích quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Hồng Diệp, thấy vậy Hồng Diệp sợ hãi, lập tức quỳ gối trước mặt nàng, “Công chúa, nô tỳ thật là nghe người trong vương phủ nói, nô tỳ cho dù có gan lớn như trời, cũng không dám lừa gạt công chúa a!”
“Thật không phải là ngươi?” Nếu nói rằng, lòng Hạ Vân Tích, như một mặt hồ nước phẳng lặng, lời nói này của Như Ý, thì là một hòn đá nhỏ, ném vào, tạo thành một tiếng”tùm tùm” vang lên, còn nổi lên những gợn sóng lăn tăn.
“Công chúa, nô tỳ cùng công chúa giống nhau, đều là vừa mới tiến Vương phủ, nô tỳ như thế nào sẽ biết Vương gia dị ứng với thịt gà! Nô tỳ theo ngài nhiều năm như vậy, rốt cuộc là hạng người gì, hẳn là công chúa so với ai khác đều biết rõ hơn!”
Dù Hồng Diệp từ nhỏ đã theo hầu Hạ Vân Tích, là tâm phúc của nàng, chỉ là khi gặp phải chuyện của Phượng Thương, Hạ Vân Tích vẫn là mất đi lý trí, trực tiếp tát hai cái vào khuôn mặt mềm mại của Hồng Diệp, “Tiện tỳ! Lại dám hãm hại bản cung! May mà vị tiểu ca này nói chân tướng cho bản cung, nếu không, bản cung không phải hại Vương gia sao!”
“Nô tỳ oan uổng a! Công chúa, nô tỳ oan uổng!” trên mặt Hồng Diệp nổi lên hai dấu tay đỏ ửng, trong miệng hô oan uổng, đầu nặng nề mà dập đầu trên đất. Vừa vặn, nơi này là một mảnh đường đá, Hồng Diệp chỉ là dập đầu ba bốn cái xuống, trên đầu liền sưng tím lên.
Hồng Diệp kêu oan nhiều tiếng, trong ngữ điệu mang theo khóc nức nở, Hạ Vân Tích cũng không có vì vậy mà động lòng, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào trong Thính Tùng lâu, nghĩ gây ra động tĩnh, dẫn Phượng Thương ra.
Chỉ là, Hạ Vân Tích đã tính sai, Phượng Thương biết rõ nàng muốn tới, đã sớm rời Vương phủ. Hôm nay, chỉ có Hạ Vân Tích ngây ngốc đứng ở ngoài Thính Tùng lâu.
Đợi đã lâu, trong lầu đều không ai lên tiếng, Hạ Vân Tích nóng nảy. Nàng chính là vì Phượng Thương buông tha Hồng Diệp, Hồng Diệp đầu đều dập phá, chẳng lẽ như vậy vẫn không thể đả động Phượng Thương, hắn cũng không chịu đi ra liếc nhìn nàng một cái sao?
Tuy đã đến Bắc Chu quốc một thời gian, nhưng mà Hạ Vân Tích vẫn chưa gặp được Phượng Thương, cho nên mới làm canh gà đưa tới, lại không nghĩ tin tức này căn bản là các nô tài trong vương phủ lừa gạt nàng.
Chuyện này không thể trách Hồng Diệp, Hạ Vân Tích biết rõ. Có thể vì gặp Phượng Thương, nàng không thể không sử dụng khổ nhục kế. Hạ Vân Tích muốn thông qua trừng phạt Hồng Diệp, khiến Phượng Thương biết rõ, chỉ cần chuyện liên quan đến hắn, nàng ta sẽ hết lòng bảo vệ, hi vọng vì vậy đả động được Phượng Thương. Nhưng mà, xem ra Phượng Thương cũng không để mình bị đẩy vòng vòng.
Cặp chủ tớ trước mắt này, khiến Như Ý nhịn không được chán ghét. Chưa thấy qua chủ tử như vậy, gặp chuyện này mượn nô tài để che đậy! Thấy Hạ Vân Tích không bình tĩnh đợi được, muốn vào bên trong, Như Ý không chút khách khí rút đao, ngăn ở trước mặt Hạ Vân Tích.
“Lớn mật!” Thấy Như Ý động thủ, Hạ Vân Tích mặt trầm xuống, “Ngươi biết bản cung là ai sao? Lại một vốn một lời động võ với bản cung!” “Ngài là công chúa, nhưng chủ tử của ta là Vương gia! Vương gia nói, không cho phép bất luận kẻ nào bước vào Thính Tùng lâu một bước, nếu không giết không tha! Công chúa, ngài đừng ép ta!”
Với Hạ Vân Tích, Như Ý cùng lắm là cái nô tài, hèn mọn ngay con kiến cũng không bằng, lúc này lại cáo mượn oai hùm, luôn miệng nói là ý tứ của Phượng Thương, đem nàng ngăn ở ngoài Thính Tùng lâu, rõ ràng chính là muốn ngăn trở nàng, không muốn để cho nàng gặp Phượng Thương.
“Ngươi tránh ra ! Bản cung muốn đi gặp Vương gia!” Hạ Vân Tích cũng không phải là bị dọa, dĩ nhiên không sợ Như Ý, nàng còn muốn xông vào, sau một khắc, trên cổ thấy có thêm một có chút lành lạnh . Thì ra, Như Ý đã để đao ở trên cổ của nàng, thêm một phần, sẽ chặt đứt yếu hầu xinh đẹp của nàng , khiến cho nàng cứng đơ người.
Tiểu cung nữ bưng canh gà đứng bên cạnh vừa thấy tình hình, sợ tới mức nhẹ buông tay, hộp cơm trong tay bị rơi vỡ trên mặt đất, canh gà đổ ra, vung đầy đất.
“Công chúa, đừng tức giận!” Hồng Diệp phát hiện thấy không ổn, vội vàng đứng dậy lôi kéo Hạ Vân Tích.
“Công chúa, nơi này là Bắc Chu quốc, Nam Lân vương hỉ nộ vô thường, mọi người đều biết. Nếu là ngài đắc tội hắn, nói không chừng…” Hồng Diệp nói còn chưa dứt lời, lại nói cho Hạ Vân Tích thấy được một sự thật. Đây là địa bàn của Phượng Thương, ngài a, vẫn là kiềm chế một chút, dù sao nghe đồn về Phượng Thương nhiều như vậy, nếu hắn thật sự giết Hạ Vân Tích, lúc này cũng không có ai tới cứu nàng.
“Hừ!” Hạ Vân Tích dậm chân, hung dữ nhìn Như Ý, “Ngươi chờ đấy! Khi bản cung trở thành Vương phi Nam Lân vương , nhất định sẽ làm cho ngươi ‘tốt’ mà xem!”
Như Ý cản trở, khiến Hạ Vân Tích càng thêm kiên định muốn gặp Phượng Thương, ý niệm trong đầu muốn trở thành nữ nhân của hắn. Chỉ là một thị vệ nho nhỏ, lại kiêu ngạo như vậy, nàng nhất định phải trở thành nữ nhân của Phượng Thương, đến lúc đó khiến Như Ý đẹp mặt, nhằm báo thù nỗi nhục ngày hôm nay!