rước mặt phụ hoàng mà tranh thủ, hai huynh muội này thật sự là quá dụng tâm hiểm ác, quá hèn hạ vô sỉ!
“Nhưng mà, đây cũng là cơ hội của con. Con có thể cùng Phượng Thất Thất thân cận nhiều một chút, cho mọi người hiểu lầm giữa các con có quan hệ mập mờ. Chờ thời cơ chín muồi, liền gạo nấu thành cơm, cho dù Phượng Thất Thất không chịu, nhưng những người khác đều cho rằng các ngươi là một đôi tình lữ, nàng cũng không thể phủ nhận được sự thật này, chỉ có thể đi theo ngươi! Dù sao… Thứ quan trọng nhất của nữ nhân chính là trinh tiết.”
Nói lời này, khóe miệng Lâm Khả Tâm lộ ra nụ cười cái tà ác, cũng như nàng, Hoàn Nhan Nghị cũng cười một cách âm trầm. Chẳng phải cũng chỉ là nữ nhân thôi sao! Cho dù nàng là có thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, áp dưới thân, cũng bất quá là ra ra vào vào đơn giản như vậy thôi!
Bất luận những kẻ ngoài kia tính toán lợi hại bao nhiêu, hai người Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, vẫn rất là bình tĩnh.
Hạ Vân Tích trăm phương ngàn kế muốn cùng Phượng Thương hô hấp trong cùng một mảnh bầu trời, lại không nghĩ tới người trong cuộc hoàn toàn không có trong Vương phủ, mà là thừa dịp đêm tối, chạy vào Trường Thu cung.
“Sao chàng lại tới đây?” Nhìn thấy Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất rất vui vẻ, tuy ngoài miệng thì nhàn nhạt, nhưng mà tứ chi lại bán rẻ nội tâm của nàng, không đợi Phượng Thương đến trước mặt, Mộ Dung Thất Thất đã trực tiếp nhào vào trong ngực của hắn. “Nhớ nàng!”
Lời nói của Phượng Thương rất đơn giản, động tác càng trực tiếp, đưa tay ôm lấy Mộ Dung Thất Thất, cái tay còn lại nâng cằm nàng lên, nhìn kỹ thật lâu.
“Ừ, khí sắc không tệ!”
“Chàng hi vọng người ta như thế nào đây? Vì Hạ Vân Tích mà khóc sướt mướt lãng phí cảm tình sao?” Mộ Dung Thất Thất yêu mến hương vị sạch sẽ trên người Phượng Thương, ở trong lồng ngực của hắn cảm giác cũng rất là tốt, như vậy vừa ấm áp vừa an toàn.
Vốn đã vào đêm, nhưng mà trong lòng Mộ Dung Thất Thất vẫn luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó, dần dà mãi không ngủ được. Cứ như vậy cho tới khi Phượng Thương đến đây, nàng mới biết mình thì ra là đang chờ hắn.
“Ha ha, ta vốn cho là, Khanh Khanh xa cách ta, sẽ không có tâm tư ăn uống, đêm ngủ không an giấc. Bây giờ thấy được Khanh Khanh dù không có ta, cũng vẫn có thể trôi qua ngày nhẹ nhàng như vậy, thật là làm cho người ta thương tâm. Ai, vậy mà trong lòng ta cứ luôn nhớ nàng, ngủ không ngon, còn leo tường đến đây cùng nàng gặp mặt. Mà nàng lại như vậy, khiến cho ta thật là buồn quá đi… Thôi, ta vẫn là nên trở về vậy!”
Phượng Thương xoay người đi, lại không ngờ Mộ Dung Thất Thất ở phía sau lưng trực tiếp ôm lấy hắn, “Không cho chàng đi!”
“Khanh Khanh không muốn ta, không nhớ ta, không thương ta, ta ở lại có ý nghĩa gì chứ —— ” (>_<)
Mộ Dung Thất Thất lần đầu tiên phát hiện, nam nhân này rất có tiềm năng diễn trò, khắp thiên hạ này, ước chừng chỉ có Phượng Thương có thể diễn trò tự nhiên như thế, hơn nữa còn có thể bày ra cái vẻ mặt cây ngay không sợ chết đứng nữa a!
“Ta có lúc nào là không nhớ chàng chứ! Ta và chàng tách ra có một ngày mà trong đầu, trong tim đều là thân ảnh của chàng!”
Lời tâm tình êm ái của Mộ Dung Thất Thất, từ sau lưng Phượng Thương truyền đến, khiến hắn nở nụ cười, xoay người ôm lấy Mộ Dung Thất Thất, “Ta cũng nhớ nàng, Khanh Khanh!”
Trong phòng, đèn đã tắt, ngoài phòng, một bóng đen rời đi, đến ngự thư phòng.
“Thật sự? Nam Lân Vương tiến vào phòng Trấn Quốc công chúa, cuối cùng cũng không có đi ra?”
“Hồi hoàng thượng, thuộc hạ đợi nửa canh giờ, Phượng Thương vẫn không có rời đi…”
Trước Hắc y nhân không biết Hoàng thượng tại sao lại để cho hắn trông coi ở Trường Thu cung, hiện tại có kết quả này, hắn đại khái hiểu rõ hơn một chút. Nam Lân vương cùng muội muội của mình loạn luân? Điều này thật sự là thật là làm cho người ta kinh ngạc! Nhưng mà, chủ tử ở trên không có lên tiếng, hắc y nhân cũng không có mở miệng, chỉ đem những gì đã nhìn thấy, báo cáo chi tiết cho Hoàn Nhan Liệt.
“Tốt! Tốt!” Hoàn Nhan Liệt tâm tình rất tốt, Phượng Thương vẫn chưa đi, chứng tỏ hai người này ván đã đóng thuyền rồi. Tiểu tử này không tệ, ngược lại biết nắm bắt cơ hội! Ai, lúc trước nếu hắn có thể có một nửa dũng khí của Phượng Thương thì tốt rồi!
Từ “Tốt” của Hoàn Nhan Liệt khiến Hắc y nhân sững sờ. Hoàng thượng làm sao vậy? Chẳng lẽ đã hồ đồ rồi sao! Huynh muội loạn luân, Hoàng thượng thế mà lại nói tốt? Hoàn Nhan Liệt rốt cuộc là có ý gì đây?
“Ngươi đi xuống đi! Đúng rồi, mấy buổi tối này, ngươi đều phải đi tới ngoài phòng Trấn Quốc công chúa, ghi nhớ thời gian Phượng Thương đi vào, cũng phải ghi nhớ thời gian hắn rời đi. Đúng rồi, đừng làm cho hắn phát hiện ngươi! Đi đi!”
Cái này, Hắc y nhân cũng hồ đồ luôn rồi, Hoàng thượng làm như vậy rốt cuộc là có ý gì? Hắn chẳng lẽ muốn đi bắt kẻ thông dâm? Chẳng lẽ, nhân tuyển cho vị trí Thái tử trong lòng của Hoàng thượng không phải Phượng Thương sao, cho nên mới muốn bắt được vụ bê bối của huynh muội bọn họ để làm chứng à?
Mặc dù trong đầu có vô số ý nghĩ, nhưng mà hắc y nhân này đã được huấn luyện rất nghiêm