ếu muối.
Hoàn Nhan Liệt muốn có được Ngư Quan, có Ngư Quan, giá muối của Bắc Chu quốc sẽ giảm xuống rất nhiều, đây là một chuyện có lợi cho dân chúng. Nhưng mà mục tiêu của Hạ Vân Tích lại là Phượng Thương, điều này khiến Hoàn Nhan Liệt có chút không vừa ý. Nếu như Hạ Vân Tích coi trọng nhi tử của hắn, thì người nào cũng được, Hoàn Nhan Liệt không nói hai lời sẽ đồng ý ngay. Nhưng chuyện Phượng Thương lại liên quan đến đến Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Liệt không muốn chia rẽ đôi tình nhân này. (TNN: đọc mãi chỉ thấy hài lòng ông vua mỗi cái quan điểm này ='>'> ít nhất 2 a c k sợ bị tứ hôn lung tung haha)
Chí ít, sự kiên trì của bọn họ, đã khiến Hoàn Nhan Liệt nhớ lại chuyện xưa. Hắn không muốn thấy bi kịch của mình, lại phát sinh trên người Phượng Thương.
Thấy Hoàn Nhan Liệt không nói lời nào, Hạ Vân Tích có chút nóng nảy, nàng không biết đối phương đang suy nghĩ gì. Trên mặt hắn vẫn luôn bảo trì nụ cười ôn hòa, như một trưởng giả hiền lành, khiến nàng cảm thấy có hi vọng. Chỉ là, nếu không nghe được Hoàn Nhan Liệt tự mình xác định thì Hạ Vân Tích vẫn là không yên lòng.
“Bệ hạ, có phải là ta còn có cái gì không tốt? Ta biết rõ, một nữ hài tử thì không nên như vậy, chính là, ta thật sự rất yêu mến Phượng Thương. Ta, ta…” Dưới tình thế cấp bách, Hạ Vân Tích cố nặn ra hai giọt nước mắt, tựa như Hoàn Nhan Liệt đang ức hiếp nàng.
Có người nói, nước mắt là vũ khí có lực sát thương lớn nhất mà thượng đế giao cho nữ nhân, lời này một chút cũng không giả. Hạ Vân Tích cũng rất biết cách vận dụng vũ khí của mình, nước mắt, phối hợp thêm khuôn mặt mảnh mai của nàng, khiến cho người ta nhìn thấy sẽ sinh lòng thương tiếc, một số người đứng xem đều sẽ cho rằng đây là Hoàn Nhan Liệt đang khi dễ Hạ Vân Tích, phóng đại mà nói, là Bắc Chu quốc ỷ thế hiếp người ——
Hoàn Nhan Liệt biết rõ, đây là thủ đoạn của nữ nhân, chỉ là hắn lại không thể không để Hạ Vân Tích lợi dụng. Liên quan đến quan hệ hai nước, còn có lợi ích chính trị, hắn không thể làm quá mức được.
“Công chúa có tình, là phúc khí của Thương nhi, công chúa đã không ngại, trẫm cảm thấy, Thương nhi cũng sẽ không để ý đâu. Người đâu, truyền chỉ —— “
“Đa tạ bệ hạ!” Rốt cục đã đạt được mục đích của mình, Hạ Vân Tích chậm rãi lau nước mắt.
Quả nhiên, mẫu hậu nói rất đúng, trên đời này không có một người nào, không có một nam nhân nào có thể cự tuyệt được nước mắt yếu đuối của nữ nhân, nam nhân, đều có tâm tư phức tạp, đều muốn ở trước mặt của nữ nhân biểu hiện ra ý muốn bảo hộ, mà khuôn mặt nhu nhược cùng những giọt nước mắt đáng thương, là có thể làm bộc phát ý muốn bảo hộ của một nam nhân.
Hoàng tổ mẫu là như vậy vây khốn hoàng tổ phụ, mẫu phi cũng là như thế này đem tâm phụ hoàng một mực nắm trong tay, bây giờ đến lượt nàng, nàng cũng phải đem tâm Phượng Thương bắt được, khiến hắn phải quỳ gối dưới váy nàng.
Ý chỉ của Hoàn Nhan Liệt chưa bao lâu thì truyền đến Nam Lân Vương phủ, nghe xong tin tức này, lông mày Phượng Thương nhíu lại.
“Chưa thấy qua nữ nhân nào bám dai như vậy!” Cát Tường có chút không nhịn được, ở bên cạnh oán trách một câu. Hạ Vân Tích tại Bạch Vân cư bị Phượng Thương cự tuyệt, đã sớm là câu chuyện được truyền khắp cả kinh thành, lại càng không cần phải nói Nam Lân Vương phủ.
Hiện tại, nữ nhân này rõ ràng cao tay, trực tiếp đến trước mặt Hoàn Nhan Liệt lĩnh chỉ, khiến người bên cạnh Phượng Thương làm sao không căm tức cho được.
Bên ngoài cho dù có nói Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất là huynh muội như thế nào, vài người tâm phúc này chính là biết rõ thân phận chân thật của Phượng Thương, ở trong lòng bọn họ đã xem Mộ Dung Thất Thất là vương phi rồi. Lúc này lại lòi ra cái đồ bỏ đi này (ý nói bà công chúa á..=))…), muốn tới đoạt vị trí vương phi, thật sự là chẳng ra sao cả, đúng là không biết liêm sỉ mà!
Hạ Vân Tích tất nhiên là không biết mọi người ở Nam Lân Vương phủ đối với nàng đánh giá thế nào, nàng đang rất sung sướng thu dọn hành lý rồi chạy tới Nam Lân Vương phủ.
“Công chúa, mời đi bên này!” Quản gia Phượng Tề dẫn Hạ Vân Tích đến Thính Vũ lâu, Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất ở lại Thính Tùng lâu phía đông, mà Thính Vũ lâu, thì ở mạn cuối phía tây. Như vậy Hạ Vân Tích muốn gặp mặt Phượng Thương, phải đi qua hơn phân nửa Vương phủ, đi hơn nửa canh giờ mới có thể đến nơi, đây cũng là việc mà Phượng Tề cố ý sắp đặt.
“Thính Vũ lâu! Rất hay, bản cung rất thích!”
Có thể đi vào Vương phủ, đối với Hạ Vân Tích đã là điều cực kỳ tốt rồi, nàng cho rằng vào Vương phủ, đã là cùng với Phượng Thương ở chung một chỗ, mà không hề biết Thính Vũ Lâu cách Thính Tùng lâu xa vô cùng, lúc này chỉ lo vui mừng.
“Quản gia, phòng bếp ở đâu?”
“Phòng bếp? Công chúa đang lo lắng đầu bếp Vương phủ làm đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
“Không phải, bản cung muốn tự mình vì Vương Gia làm chút thức ăn ngon miệng!” Lúc nói lời này, trên mặt Hạ Vân Tích hiện lên một tầng đỏ ửng, bộ dáng ngượng ngùng, y như một tiểu cô nương hay e thẹn.
Chỉ là, trong mắt Phượng Tề cái ngượng ngùng này nhìn thật là dối trá. Nữ tử mà dè dặt thực sự, thì s