ng Lam kéo mạnh phật châu trên cổ xuống, những hạt châu bằng phỉ thuý từng viên rơi vãi trên mặt đất, thấy vậy Mộ Dung Thất Thất sững sờ, “Bà ngoại —— “
“Thất Thất, biết rõ cha và nương con còn sống, ai gia rất vui. Bây giờ, đã đến lúc tìm người tính sổ! Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa (là chuyện hiển nhiên,là những lí lẽ đúng đắn xưa nay, không có gì phải bàn cãi, nghi ngờ). Ai gia không thể dễ dàng tha thứ cho việc tên ma đầu kia còn sống tự do vui vẻ sau tất cả những chuyện này, ai gia muốn chính tay mình chấm dứt hắn!”
Ma đầu trong lời Đông Phương Lam nói, Mộ Dung Thất Thất hiểu rõ chính là nói Hoàn Nhan Liệt. Khoản nợ này, là Hoàn Nhan Liệt thiếu Phượng gia, tất nhiên là muốn tìm hắn để đòi lại! Chỉ là, chuyện báo thù, trước tiên nên tạm thời đặt xuống, trước mắt việc quan trọng nhất chính là cứu sống Hoàn Nhan Minh Nguyệt.
Mộ Dung Thất Thất rất hiểu tâm tình Đông Phương Lam, nhưng mà bây giờ không có gì quan trọng hơn Hoàn Nhan Minh Nguyệt, đây cũng là kết quả mà nàng cùng Phượng Tà, Phượng Thương sau khi bàn bạc.
“Bà ngoại, thù phụ mẫu, không đội trời chung. Hoàn Nhan Liệt thiếu nợ chúng ta, con nhất định sẽ đòi trở lại. Bất quá, chuyện này Thất Thất muốn tự mình động thủ. Người ăn chay niệm Phật nhiều năm như vậy, Thất Thất không muốn làm cho tay của người nhiễm đầy máu. Bà ngoại, cơ hội này tặng cho Thất Thất, được không?”
Mộ Dung Thất Thất nửa như làm nũng, nửa như khẩn cầu, khiến Đông Phương Lam không muốn đáp ứng cũng khó. Bọn trẻ lớn rồi, tự có suy nghĩ của mình, khiến Đông Phương Lam rất vui.
“Con chuyển vào cung chắc không phải là vì báo thù đấy chứ! Vậy thì con nhất định phải cẩn thận a! Chuyện này, con với ca ca con có thương lượng với nhau hay không? Vạn nhất Hoàn Nhan Liệt băng hà, người kế thừa hoàng vị sẽ là ai, ca ca của con đã nghĩ đến chưa? Hoàn Nhan Nghị thâm trầm âm hiểm, không phải là sự lựa chọn thích hợp, Hoàn Nhan Khang mặc dù không tệ, nhưng lại không có lòng với ngôi vị hoàng đế.”
“Ai, kỳ thật khi tỉnh táo lại, ai gia cũng biết việc báo thù này không phải là chuyện ngày một ngày hai. Hoàn Nhan Liệt là vua của một nước, không có Hoàng thượng, cái quốc gia này sẽ rối loạn mất. Ai gia không thể vì lợi ích cá nhân của mình, mà hủy đi một quốc gia!”
Lời nói này của Đông Phương Lam, khiến Mộ Dung Thất Thất hận không thể giơ ngón tay cái ra mà tán thưởng bà. Đây mới đúng là tấm lòng mà hoàng thái hậu người làm mẫu nghi thiên hạ nên có, báo thù là dĩ nhiên, nhưng mà cũng phải suy xét đến thân phận đặc thù của Hoàn Nhan Liệt. Trong tình huống mà tất cả mọi chuyện đều chưa được sắp xếp ổn thoả thì việc giết Hoàn Nhan Liệt chỉ tổ khiến cho quốc gia này thêm rối loạn.
Hưng, dân chúng khổ, mà vong, dân chúng cũng khổ, bất luận Hoàng thượng như thế nào, chịu khổ đều là dân chúng. Nếu như có thể dùng phương thức báo thù ôn hoà nhất, thì không còn gì bằng nữa.
Hai bà cháu đối với chuyện của Hoàn Nhan Liệt đều đã nhất trí với nhau, còn Hoàn Nhan Liệt thì đang ở trong ngự thư phòng gặp Hạ Vân Tích, Đông Lỗ quốc công chúa.
Cung yến tại mười ngày sau cử hành, Hạ Vân Tích không đợi được lâu như vậy, cho nên tự mình tiến cung gặp Hoàn Nhan Liệt, nàng muốn qua Hoàn Nhan Liệt đi đường tắt.
“Ý công chúa là muốn vào ở trong Nam Lân Vương phủ?”
Hoàn Nhan Liệt vẻ mặt giống như cười mà không phải cười, hắn chưa từng thấy qua công chúa nào như vậy. Công chúa trong ấn tượng của hắn, hẳn là như Hoàn Nhan Minh Nguyệt, thoải mái hào phóng, dè dặt nhưng cao quý. Hiện tại gặp được Hạ Vân Tích này, còn chủ động yêu cầu vào ở trong Nam Lân Vương phủ, muốn tìm hiểu kỹ hơn về Phượng Thương, điều này làm cho trong mắt Hoàn Nhan Liệt hiện lên một tia khinh miệt.
“Đúng vậy. Không dối gạt bệ hạ, ta ái mộ Nam Lân vương từ rất lâu rồi, chỉ là, vẫn luôn không có cơ hội nhìn thấy hắn. Ta muốn ở gần hắn một chút, hiểu rõ hơn sở thích của hắn, rổi sửa đổi lại bản thân, khiến mình càng thích hợp để làm một vương phi đúng tiêu chuẩn của hắn hơn.” (TNN: vương phi cơ á O.o thị thiếp còn chưa có phần đâu ='>'>)
Hạ Vân Tích vốn là muốn chờ tới cung yến, ở trước mặt Phượng Thương biểu hiện cho tốt. Nhưng mà thơi gian từ giờ đến lúc cung yến cứ như rất xa không hạn định, ngày từng ngày chờ đợi, trong lòng nàng giống như có một con kiến đang gặm nhấm thức ăn vậy, khiến cho cuộc sống hàng ngày của Hạ Vân Tích thật khó khăn, kiên nhẫn không nổi nữa rồi.
Hoàn Nhan Liệt vẫn luôn bảo trì nụ cười hoà ái, ít nhất, hắn không muốn bởi vì việc này mà cùng Đông Lỗ quốc ầm ĩ không vui.
Dù sao Bắc Chu quốc cùng Đông Lỗ quốc quan hệ vẫn là còn tốt, hơn nữa của hồi môn lần này của Đông Lỗ quốc rất cao, ngoại trừ một số lớn tài phú, Hạ Tiến còn muốn lấy Ngư Quan gần Bắc Chu quốc ra làm của hồi môn cho Hạ Vân Tích.
Ngư Quan là nơi sản xuất muối, hơn nữa sản lượng rất lớn. Trong tứ quốc, Đông Lỗ quốc giàu có và đông đúc nhất, cũng bởi vì Đông Lỗ quốc sản xuất muối, mà muối là nhu yếu phẩm trong cuộc sống con người. Bất luận là người nào, thân phận gì, đều không thể thi