nh
lấy!
“Đây là canh đậu xanh bách hợp ta tự mình nấu, phiền ngươi đưa vào Vương gia, ta về trước vậy!” Mộ Dung Tâm Liên ra hiệu cho nha
hoàn phía sau đem hộp ăn tới, từ đầu đến cuối, trên mặt của nàng đều là
nụ cười ôn nhu, không có một tia ảo não.
“Ta xin về trước ! Phiền ngươi !”
Thái độ của Long Trạch Cảnh Thiên đối với vị Trắc phi mới nạp này, Lục
Nguyên, Lục Dã đi theo hắn bên người đều rất rõ ràng, Lục Dã nguyên bản
nghĩ Mộ Dung Tâm Liên nghe được Vương gia không muốn thấy nàng, sẽ tức
giận, tự cao tự đại, không nghĩ tới đối phương còn rất hòa khí , làm cho Lục Dã đối với vị Trắc Vương phi này có chút hảo cảm, nói sẽ cầm hộp đồ ăn đưa đi vào.
“Bổn vương không thích ăn đồ ngọt, các ngươi ăn đi!” Long Trạch Cảnh Thiên nhíu nhíu mày, đem hộp đồ ăn đẩy ra,“Về sau
nếu nàng đưa đến nữa, các ngươi đều ăn luôn đi, bổn vương không muốn
nhìn đến.”
Liên tục mười ngày, Mộ Dung Tâm Liên đều bất chấp
mưa gió, vào giờ ngọ mỗi ngày đều tự mình đến chỗ Long Trạch Cảnh Thiên
đưa món canh do chính mình làm. Kết quả là, tất cả đều vào bụng của Lục
gia hai huynh đệ, nàng thế nhưng không biết.
Mà trong mười ngày này, từ Bắc Chu truyền đến tin tức, Nam Lân vương Phượng Thương sẽ tự
thân đến Tây Kì quốc đón Vương phi, hơn nữa lại phái người tới dạy cho
Mộ Dung Thất Thất về lễ nghi cung đình của Bắc Chu quốc, lại còn cho phu tử bác học đa tài đến trước, chủ yếu là để dạy Nam Lân Vương phi tương
lai ngôn ngữ Bắc Chu cùng một số phong tục địa phương. Trong Thúy Trúc viên chất đầy lễ vật mà Phượng Thương đưa tới từ Bắc
Chu, quần áo, trang sức, đồ gia dụng, ngay cả những món ăn đặc sắc của
Bắc Chu cũng có. Tóm lại, phàm là những thứ mà một Vương phi nên có,
toàn bộ đều được Phượng Thương chuẩn bị chu đáo.
“Công chúa mặc quần áo của Bắc Chu vào thật sự rất xinh đẹp!” Phượng Ngọc đứng trước
mặt Mộ Dung Thất Thất, miệng liên tục phát ra âm thanh “chậc, chậc”.
Phượng Ngọc là vị cô cô phụ trách lễ nghi do Phượng Thương phái tới, là nô tài của Phượng gia, bởi nhà nàng đã trung thành qua nhiều thế hệ,
thế nên mới được ban thưởng họ “Phượng”.
Tiếp xúc với nhau được mấy ngày, Phượng Ngọc đối với Mộ Dung Thất Thất- vị Nam Lân Vương Phi
tương lai này phi thường vừa lòng. Mọi lễ nghi phiền phức, Phượng Ngọc
chỉ cần biểu diễn một lần, Mộ Dung Thất Thất lần thứ nhất đã có thể thực hiện giống đến chín phần, lần thứ hai liền đạt được tiêu chuẩn.
Mặc dù Phượng Ngọc đã gặp qua rất nhiều vị tiểu thư quý tộc ở Bắc Chu,
nhưng cũng chưa thấy người nào có khí chất tựa huệ, tấm lòng tựa lan như thế. Bất quá chỉ mới vài ngày, Phượng Ngọc cảm thấy toàn bộ những điều
mình biết, đã được Mộ Dung Thất Thất học hết, nàng bây giờ tựa như anh
hùng không có đất dụng võ.
“Tiểu thư chúng ta mặc cái gì cũng đẹp hết!”
Tô Mi đối với vị cô gia tương lai có chút chờ mong, ít nhất đến hiện
tại, thái độ Phượng Thương dành cho Mộ Dung Thất Thất chính là rất coi
trọng, điều này khiến Tô Mi thực vừa lòng. Với lại, có lẽ vị cô gia này
hơi quá cẩn thận đi, ngay cả quần áo chuẩn bị cho nàng cùng Tố Nguyệt
cũng đều chuẩn bị tốt hết, xem ra vị cô gia tương lai rất biết cách “lấy lòng công chúng”.
Tố Nguyệt rất là thích phục sức của Bắc Chu, chia thành hai vạt, hơn nữa, phong tục của người Bắc Chu cũng không có
nghiêm cẩn như Nam Phương quốc, nữ nhân cũng có thể cưỡi ngựa, cũng có
thể chơi bóng, như thế rất hợp với tính cách của Tố Nguyệt a.
“Tuy rằng khi mặc la quần, tiểu thư rất đẹp, nhưng khi mặc quần áo Bắc
Chu vào, tiểu thư lại tăng thêm vẻ oai hùng hiên ngang!” Lời của Tô
Nguyệt nói đúng vào trọng tâm.
“Phượng Ngọc cô cô, dạo gần đây
đã phiền ngươi chỉ bảo, cảm ơn ngươi! ” Mộ Dung Thất Thất dựa theo lễ
nghi của Bắc Chu, cung kính hành lễ với Phượng Ngọc.
“Ôi, công chúa, người làm cái gì vậy! Lễ lớn như vậy, ta không nhận nổi!”
Phượng Ngọc vội vàng đỡ Mộ Dung Thất Thất lên :”Những điều này đều là
việc mà nô tài phải làm, công chúa về sau không thể lại như lúc nãy, để
cho ngoại nhân thấy, không tốt cho người. Người là Vương phi tương lai,
nô tài từ đầu tới cuối cũng chỉ là bầy tôi, tôn ti trật tự không nên đảo lộn.”
“Phượng Ngọc cô cô, hiện tại không có người ngoài, chẳng lẽ cô cô còn lo mình sẽ nói cho họ sao!” Tố Nguyệt cười cười kéo Phượng Ngọc cô cô:” Tiểu thư nhà ta thực lòng thực dạ cảm tạ cô cô, cô cô
không nên chối từ.”
Tuy rằng Tố Nguyệt nói rất đúng, nhưng mà Phượng Ngọc vẫn như trước, không dám lỗ mãng.
Trước khi nàng đến đây, Phượng Thương đã ngàn lần dặn dò, vạn lần nhắc
nhở, bảo nàng phải hảo hảo hầu hạ Mộ Dung Thất Thất. Phượng Ngọc phục vụ ở Nam Lân Vương phủ lâu như vậy, chưa từng gặp qua vị tiểu thư nào được Vương gia để ý đến thế, ngay cả Bảo Châu công chúa của Bắc Chu hay đệ
nhất tài nữ- Mục Vũ Điệp, Vương gia cũng chưa từng để lộ vẻ hòa nhã đối
với họ.
Trước đây, Phượng Ngọc đối với năng lực của vị công
chúa mới được sắc phong đồng thời cũng là Nam Lân Vương phi tương lai có chút hoài nghi, nhưng mà trải qua mấy ngày tiếp xúc, Phượng Ngọc cảm
thấy mắt nhìn người của Phư