pacman, rainbows, and roller s
Ra Tường Ký

Ra Tường Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328345

Bình chọn: 9.00/10/834 lượt.

h thật khổ,

bao nhiêu chuyện muốn làm cho tới bây giờ vẫn không thực hiện được.” Cận Liễu Liễu nói xong giọng điệu ủy khuất đến cực điểm.

Cổ Vưu Chấn nghe thấy vậy lại ra đầy mồ hôi, chỉ biết cười ha ha không biết nói sao cho phải.

“Nhớ ngày trước khi chàng muốn thành thân với ta, nói là ta muốn cái gì cũng được, nhưng thành thân rồi thì sao chứ? Ta thấy tất cả đều là gạt

người. Ai, chỉ biết trách bản thân là đồ ngốc, tin tưởng chàng. Ta xem

mấy ngày nữa ta nên mang theo Văn Hiên, Văn Khải cùng phụ mẫu về quê

đi.”

“Bụng nàng lớn như vậy rồi đi đường còn không tiện, còn muốn đi đâu? Liễu Liễu ngoan, đừng đùa ta nữa.”

“Ai đùa giớn với chàng? Nếu chàng không tin hiện tại ta trở về phòng thu

thập hành lý sáng sớm mai đi luôn!” Ngữ khí Cận Liễu Liễu phi thường

kiên quyết, nói xong đứng lên ngay.

Cổ Vưu Chấn hoảng hốt, lập

tức ôm lấy eo Cận Liễu Liễu, vô cùng cẩn thận nói: “Được rồi, đừng lộn

xộn, cẩn thận đi quá nhanh động thai khí sẽ có thể khó lường.”

“Động thai khí thì động! Dù sao chàng cũng sẽ không đau lòng ta. Chàng buông

ra, ta trở về phòng thu thập hành lý đi.” Nói cho cùng nàng không thể

mềm mỏng nữa.

Cổ Vưu Chấn hận không thể chỉ tay lên trời thề:

“Được rồi, nương tử ngoan, nàng nói gì ta đều nghe, chỉ mỗi điểm này

thôi chỉ sợ toàn kinh thành cũng không có người khác làm được. Ta đối

với nàng còn có chỗ nào không tốt sao?”

“Nếu thực chàng tốt với ta làm sao có thể vẫn gạt ta.”

“Này, ta, ta nào dám lừa nàng đâu? Chỉ là cơ hội còn chưa tới, còn chưa tới…”

“Cơ hội? Rốt cuộc khi nào mới tới? Năm năm trước chàng nói chờ một thời

gian nữa sẽ từ quan mang theo cả nhà chúng ta già trẻ trở về tòa nhà lớn ở quê. Nhưng đến bây giờ không dám khen, không từ quan còn chưa tính

nhưng chức quan còn càng ngày càng lớn. Bây giờ đã làm đến Thừa tướng

rồi, sau này chàng còn muốn làm gì nũa? Chờ Hoàng Thượng phong cho ngài

làm vương gia khác họ sao?”

“Nương tử ngoan, nàng biết vi phu không phải là người như thế mà.”

“Không phải là người như thế? Vậy thì là loại người gì? Ta thấy chàng chính là bị quyền lực huân(mê) tâm, luyến tiếc buông tha quyền lực. Chàng đã

không phải là Cổ Vưu Chấn trước đây rồi.”

“Nương tử ngoan, vi phu cũng muốn sớm ngày từ quan về nhà, mang theo nàng du ngoạn tứ hải.

Nhưng trong triều rất nhiều việc có đôi khi ta cũng là thân bất do kỷ

a.”(không phải do bản thân quyết định)

Cận Liễu Liễu buồn bã nói: “Ta cũng không phải là người không phân rõ phải trái, nếu hiện tại hôn

quân thống trị tham quan ô lại hoành hành, ta tự sẽ không cản trở chàng, chỉ cần có một thanh quan trong triều cũng tốt hơn là khắp nơi đều là

chướng khí mù mịt. Nhưng hôm nay Hoàng Thượng thánh minh, tứ hải thái

bình, trong triều nhân tài đông đúc, chàng ở lại cũng chỉ như thêu hoa

trên gấm, vậy thì ở lại làm gì đâu? Thiếu chàng thì có vấn đề gì chứ?”

Cổ Vưu Chấn thở dài trong lòng, nhưng không thừa nhận cũng không được, lời Cận Liễu Liễu nói rất đúng. Chuyện từ quan này hắn đã đề cập với hoàng

thượng không chỉ một lần, nhưng Hoàng Thượng luôn nói thêm một năm nữa

rồi nói sau, đến nay đã qua bốn lần một năm rồi.

Ai, hắn cũng

không thể làm khác a. Nhưng nếu cứ tiếp tục ở kinh thành không nói Cận

Liễu Liễu sẽ mất hứng, phỏng chừng cả nhà mọi người sẽ giúp đỡ nàng chèn ép mình, đến lúc đó chỉ sợ hắn sẽ khó sống nổi.

Phu nhân của hắn tuy nói đã mang thai đến lần thứ ba, nhưng vẫn còn đẹp động lòng người, một đôi mắt đen lúng liếng như giọt nước mặc kệ là cười hay là khóc đều khiến người ta tâm đãng thần di.(nói chung là bị mê hoặc a^^^^^^)

Cái tên Hàn Thượng kia sau khi trêu bọn họ một phen, về sau đến sinh nhật

hàng năm của Cận Liễu Liễu nhất định sẽ phái người đưa tới một món đại

lễ, lại còn gửi thêm một phong thư tình khiến cho Cổ Vưu Chấn tức giận

đến hộc máu.

Người khác không biết đại lễ là của người phương nào đưa tới nhưng Cổ Vưu Chấn biết rất rõ a. Hắn tuy rằng không biết vì sao Hàn Thượng đã chết lại sống lại cũng không dám có hứng thú với điều

này, nhưng là có người nhìn chằm chằm vào tiểu kiều thê nhà hắn, hắn

thực bất mãn.

Còn có cả Lê Tuyền, tuy nói cũng đã cưới vợ sinh

con, nhưng mỗi lần gặp mặt lại nhìn chằm chằm Cận Liễu Liễu ánh mắt ôn

nhu như có thể chảy nước ra.

Hừ, nghĩ rằng Cổ Vưu Chấn hắn không nhìn ra manh mối nào sao?

Quả nhiên phu nhân được hoan nghênh nhiều quá rất không tốt, giữ ở trong

nhà mà vẫn có nhiều người mơ ước, nếu mang đi ra ngoài rêu rao khắp nơi

chỉ sợ sẽ có không ít người đến gây phiền toái.

Đây chính là điều Cổ Vưu Chấn lo lắng nhất, nếu đột nhiên Cận Liễu Liễu mất hứng thật sự

mang theo đứa nhỏ về nhà cha mẹ, nhóm đăng đồ tử sẽ bỏ qua cơ hội tốt

này sao?

Không nên, không nên! Hắn phải trấn an Cận Liễu Liễu trước, sau đó tìm cơ hội nói chuyện với Hoàng Thượng cường ngạnh từ quan.

“Liễu Liễu a, ta cam đoan với nàng không quá một năm, ta nhất định sẽ từ

quan, mặc kệ Hoàng Thượng nói gì ta cũng sẽ từ quan. Nếu Hắn (Hoàng

thượng) không đáp ứng ta đã nghĩ biện pháp bắt hắn phải đáp ứng.” Hắn

(Cổ Vưu Chấn) chỉ hận không thể giơ tay lên