thấy cô không nên tốn nơ-ron vào mấy chuyện này, với những tình huống mơ hồ không rõ ràng như thế này, cô chỉ dùng một chiêu – diệt cỏ tận gốc.
Vui vẻ quay trở lại phòng khách, Đinh Dật giơ điện thoại của mình cười nói: “Bác gái Wada, thật là ngại quá, hôm nay người yêu của cháu (sợ nói bạn trai sẽ bị bác ta ngộ nhận là bạn nam giới, trước mặt người ngoại quốc nên nói rõ là tốt nhất) tới tìm, bây giờ đang ở trường học rồi, cháu không thể để anh ấy đợi quá lâu, cháu xin phép về vậy, thật sự xin lỗi bác.”
Đinh Dật về trường học được hơn nửa tiếng thì Thẩm Trường Đông mới đến, cô vừa ăn cơm vừa kể lại cho cậu chuyện xảy ra ở nhà Wada, Thẩm Trường Đông nghe cô líu lô kể xong mới nói: “Gia đình như vậy người ngoài nghe thấy giống như tiểu thuyết, còn người ở trong chưa hẳn đã dễ chịu, có lẽ Wada cũng không phải là người đơn giản.”
Đinh Dật tán thành, một cậu thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi, vừa nghiên cứu vừa quản lý kinh doanh, vừa phải bỏ thời gian đối phó với cha mẹ và con dâu tương lai mà cha mẹ lựa chọn, đó là những chuyện mà người bình thường có thể làm được ư? Tên Nhật Bản này đúng là dồi dào tinh lực, không biết có phải là do nền giáo dục tiên tiến mà cậu ta được trải nghiệm hay không. Còn nhớ lần đầu tiên gặp mặt, cậu ta công kích tình hình giáo dục hiện nay của Trung Quốc, chê bai trẻ con Trung Quốc không chịu được cực nhọc, trái lại cậu ta vô cùng tự hào về mọi thứ của đất nước cậu ta, cô không biết liệu rằng có phải tất cả thanh thiếu niên Nhật Bản đều được giáo dục thành công như thế hay không, nhưng ít ra thì bây giờ Wada hoàn toàn chứng minh được sự ưu tú và xuất sắc của mình.
Đinh Dật bỗng cảm thấy hả hê: “Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng!”
Học kỳ hai của năm nhất thực ra cũng không quá nặng, ít nhất không như kỳ trước. Vì đơn xin chuyển khoa của Đinh Dật đã được chấp thuận nên sang năm cô sẽ chuyển sang khoa Điện tử, học kỳ này là học kỳ cuối cùng của cô ở khoa Ô-tô, do đó một số môn chuyên ngành cũng không cần chăm chỉ quá.
Thế nhưng con người có một loại tâm lý rất quái lạ, đó là, nếu có một thứ mà trước đây bạn thường xuyên sớm tối tiếp xúc với nó, thậm chí đã chuẩn bị để làm bạn với nó suốt cả cuộc đời, thế mà đột nhiên có sự thay đổi, nó sẽ không bao giờ xuất hiện trong những tháng ngày sắp tới của bạn nữa, nó sẽ vĩnh biệt bạn, vậy thì cho dù trước kia bạn không thích nó, thậm chí rất ghét nó thì bây giờ khi sắp phải rời xa, bạn bỗng cảm thấy lưu luyến, thậm chí là đau buồn.
Đinh Dật có loại tâm lý này khi đối diện với các môn chuyên ngành của khoa ô-tô, nhìn sách giáo khoa của học kỳ trước bị cô giở đến rách nát, nhớ lại những nội dung quen thuộc, cùng với niềm vui sướng khi cuối cùng cũng hiểu ra một vấn đề nào đó, tất cả đều khiến cô không nỡ rời xa. Một cuốn sách một thế giới, đối với Đinh Dật, những cuốn sách này giống như một không gian vừa thân quen vừa lạ lẫm, trong đó có con đường quen thuộc, còn có rất nhiều góc mà cô chưa từng khai phá, những góc đó rốt cuộc còn ẩn giấu điều gì có lẽ cô sẽ chẳng bao giờ biết được.
Cũng vì thế mà học kỳ này Đinh Dật đã làm một chuyện mà trong mắt những người khác là vô cùng kỳ quặc. Đó là cô ra sức chọn các môn chuyên ngành của khoa ô-tô, sau đó rất kiên trì đi học, trong đó có môn Vẽ sơ đồ máy móc và Vẽ sơ đồ lắp ráp linh kiện cô còn đạt điểm cuối kỳ cao nhất lớp. Vốn chỉ học vì cảm giác không nỡ từ bỏ, nhưng ai có thể ngờ rằng nhờ những kiến thức máy móc của năm nhất này mà nhiều năm về sau, Đinh Dật có thể đảm nhiệm công việc trong đề tài nghiên cứu khoa học mà rất nhiều người khác không thể làm được, nhưng những cái này sẽ nói sau, tạm thời không đề cập tới.
Trong khi đó, Thẩm Trường Đông cũng dần dần bận rộn hơn, qua thời kỳ tân sinh viên, khối lượng công việc của cậu trong hội sinh viên và câu lạc bộ kịch nói đều đột nhiên tăng lên rất nhiều. Câu lạc bộ kịch nói là một trong mười câu lạc bộ hoạt động mạnh nhất của đại học M, hàng năm đều cho ra mắt ít nhất một vở kịch công diễn trước toàn trường, nếu như màn biểu diễn gây được tiếng vang tốt thì còn có cơ hội đi diễn ở các trường khác, đồng thời cũng có trường đưa sinh viên đến biểu diễn ở đại học M. Nhưng dù sao cũng chỉ là một câu lạc bộ sinh viên, kinh phí và thời gian đều vô cùng hạn chế, để sắp xếp được một vở diễn không phải là chuyện đơn giản, nhưng nếu diễn tốt làm thỏa mãn con mắt của sinh viên các trường thì sức ảnh hưởng của câu lạc bộ cũng được khuếch trương.
Có điều phạm vi này không bao gồm tất cả các trường ở Bắc Kinh, bởi vì rất nhiều trường thuộc khối kỹ thuật không am hiểu lĩnh vực đó, hoặc là không có nhiều sinh viên yêu thích, hoặc cũng có thể là ai cũng bận rộn, không thể dành quá nhiều thời gian để dàn dựng một vở kịch, tóm lại tập thể này bao gồm không quá mười trường mà thôi, trong đó không có đại học A, vì vậy Đinh Dật thường xuyên đến đại học M xem kịch ké.
Đinh Dật không thích những bộ phim điện ảnh hay truyền hình ngày càng bị thương mại hóa với tốc độ chóng mặt, thế nhưng cô lại cực kỳ thích kịch nói, cô cho rằng phương pháp biểu diễn cường điệu tr