n tường có treo một
bức tranh vẽ một người. Phương Chấn Đông quan sát thật lâu mới phát hiện người
phụ nữ trong tranh kia có mấy phần giống Hàn Dẫn Tố nhưng lớn tuổi hơn cô nhiều
và có vẻ mặt tang thương, không giống biểu hiện trên khuôn mặt Hàn Dẫn Tố.
Hàn
Dẫn Tố trước tiên rót một chén trà bưng ra, đặt ở trên khay trà, hơi có chút
lúng túng mà nói:
"Mời
uống trà, chỗ này chỉ có trà xanh.”
Phương
Chấn Đông vào bức tranh trên tường:
"Đây
là ai?"
"Mẹ
tôi, là tôi dựa vào trí nhớ để vẽ, đó là tác phẩm tốt nghiệp.”
Gian
phòng này mặc dù bố trí đơn giản, nhưng lại
toát ra hơi thở nghệ thuật rất đặc biệt, rất có phong cách của cô gái này.
Phương Chấn Đông chậm rãi đi tới cửa phòng bếp nhìn vào bên trong thấy cô đang
bận rộn. Động tác cô rất lưu loát, không lâu sau liền bày được mấy món ăn từ
trong nồi lên bàn rồi. Nói thật, Phương Chấn Đông vốn rất bất ngờ, anh cảm thấy
cô có vẻ là kiểu cô gái ngón tay không chịu dính một giọt nước.
Hai
người ngồi đối diện ở bàn ăn gần cửa sổ, không khí có vài phần lúng túng, ít
nhất là Hàn Dẫn Tố cảm thấy lúng túng, cô có chút thấp thỏm nhìn người đàn ông
đối diện.
Đối
với tài nấu nướng của mình, cô luôn tự tin, dường như được mẹ truyền toàn bộ
nhưng Trịnh Vĩ lại không thích. Bởi vì cô chủ yếu là nấu các món rau theo kiểu
Miền Nam, sau lại không thể thay đổi để làm đồ ăn Miền Bắc.
Hôm
nay ly hôn, thức ăn cô mua chỉ để cho mình cô ăn, tất nhiên sẽ là các món miền
Nam, cô chỉ sợ Phương Chấn Đông là người Miền Bắc ăn không hợp.
Anh
ăn rất khỏe, hai bát cơm, một bát canh, thức ăn trên bàn bị tiêu diệt sạch. Hàn
Dẫn Tố thu dọn bát đĩa rửa xong thấy Phương Chấn Đông vẫn còn ngồi bên ngoài
chưa có ý định đi, đành phải bưng ấm trà mới ra:
"Cô
nấu ăn thật giỏi.”
Hàn
Dẫn Tố sửng sốt:
"Anh
thích?"
Phương
Chấn Đông gật đầu một cái:
"Trước
kia ở trường quân đội có một người bạn là người Hàng Châu, tôi có đi Hàng Châu
mấy lần, mẹ anh ấy nấu ăn rất ngon.”
Sắc
mặt Hàn Dẫn Tố khẽ ảm đạm, nhỏ giọng nói:
"Mẹ
tôi cũng làm đồ ăn rất ngon.”
Tiểu
nha đầu khổ sở, đầu hơi cúi xuống, ánh mặt trời chiếu vào ánh lên máu tóc làm
tỏa ra một vầng sáng đem bao quanh khuôn mặt nhỏ nhắn chưa đến một bàn tay, vừa
mông lung trong suốt.
Hàn
Dẫn Tố chợt định thần, chớp mặt mấy cái:
"Cái
đó, cám ơn anh đã giúp tôi nhiều như vậy.”
Phương
Chấn Đông chân mày cũng không động một cái:
"Phòng
này là cô thuê?”
Hàn
Dẫn Tố đơn giản gật đầu một cái:
"Là
tôi đang định vào ngày nghỉ nhận mấy học sinh đến đây dạy kèm cho nên ban đầu
đã tìm phòng rộng một chút. Dù sao thì trình độ học sinh ở trung tâm nghệ thuật
không giống nhau, rất khó tùy theo khả năng để mà dạy, tất nhiên cũng vì muốn
kiếm tiền một chút.”
Ánh
mắt Phương Chấn Đông lóe lên, cô gái nhỏ này rất thẳng thắn, hơn nữa rất thẳng
thắn đáng yêu. Anh đứng dậy thắt cà vạt, cô ngước lên đưa áo khoác cho anh,
Phương Chấn Đông nhận lấy liếc nhìn cô một cái:
"Cô
rất hi vọng tôi đi?"
"Không,
không phải. . . . . ."
Khuôn
mặt nhỏ nhắn của Hàn Dẫn Tố đỏ lên, nói lắp bắp, không khỏi ảo não nhìn anh:
"Quân
nhân đều hàm súc như anh sao?”
Phương
Chấn Đông đi tới cửa một mặt đi giày một mặt ngẩng đầu nhìn cô:
"Không
cần thiết phải hàm súc, tôi thích nói thẳng.”
Phương
Chấn Đông đi rồi Hàn Dẫn Tố mới ngửa mặt thở dài, ở chung cùng với người đàn
ông này thật có áp lực.
Phương
Chấn Đông ra khỏi thang máy, rồi lên xe mới phát hiện để điện thoại di động ở
trên xe, âm thanh bíp bíp nhắc nhở hai tiếng, anh cầm lấy nhìn qua rồi nhấn gọi
lại.
Bà
Phương bên này cũng đang vội muốn chết, cô gái đi xem mắt đã đến rồi nhưng
không thấy bóng dáng Phương Chấn Đông đâu. Điện thoại cũng không nhận, bà
Phương biết con trai mình bài xích chuyện coi mắt, từ lúc bắt đầu đã như vậy
rồi. Nhưng đã lớn tuổi như vậy rồi phải cưới vợ mới có thể cho bà bồng cháu
được.
Đánh
điện tới ông bà nội của Tiểu Phong thì Tiểu Phong nói con trai bà đã đi ngay
rồi, sao lúc này còn chưa thấy người? Điện thoại bắt máy, bà Phương có mấy phần
bất mãn chất vấn:
"Con
ở đâu vậy?”
Lúc
này Phương Chấn Đông mới nhớ tới hình như còn phải đi xem mắt, cần anh phải có
mặt nhưng anh đã quên hết sạch rồi.
"Lão
Phùng, trong đầu luôn nghĩ đến một người là vì sao vậy?”
Phương
Chấn Đông bản kế hoạch huấn luyện trong tay ra, hỏi vị chính ủy.
Lão
Phùng lớn tuổi hơn Phương Chấn Đông khá nhiều, con cũng đã lớn, cả nhà đi theo
quân đội.
Mà
như đã nói qua, người như Phương Chấn Đông mới 35 tuổi có thể lên đứng đầu
trung đoàn thì mấy quân khu khó mà có thể kiếm được người thứ hai. Là người có
gia thế nhưng lại vươn lên bằng chính thực lực của mình, cầm súng liều mạng
xông lên, mồ hôi đổ không ít cộng thêm trời sinh là quân nhân nên mới có thể có
thành tựu ngày hôm nay.
Ban
đầu mới nghe nói ở trung đoàn như vậy có người không phục báo cáo lên bộ tư
lệnh, khi đó tư lệnh quân khu đã ra một lệnh:
"Người
nào, mẹ nó không phục thì đấu với Phương Chấn Đông, các hạng kỹ năng tùy chọn,
nếu thắng cái chức vị trung Đoàn Trưởng liền như