tên kia vẫn lạnh lùng như cũ. Như là các
cô này đang nợ tiền anh ta vậy.
Mấy
năm trước còn có chuyện li kỳ hơn, cô gái nhỏ mới vào đoàn văn công đến tìm
anh, vừa tới cửa thấy anh hò hét cấp dưới làm cô sợ tới mức quay đầu bỏ chạy,
trong mắt còn ngân ngấn lệ.
Sau
lại Sư Trưởng của bọn họ cũng nói:
"Tiểu
Phương à, đối xử với kẻ địch giống như ngày đông giá rét thì không sai, nhưng
đối đãi đồng chí, hơn nữa là đồng chí nhỏ ở đoàn văn công mới vào phải như mùa
đông ấm áp à!”
"Mày
thật là, đống đồ này mà cũng mang hết lên đây được, hơi bị nặng đó!”
Mộ
Phong cầm chén trà trong tay tựa vào ban công ngắm nhìn một mảnh xanh biếc ở
bên ngoài, ở giữa mùa đông khiến lòng người không tự chủ mà ấm lại.
Hàn
Dẫn Tố nhớ tới hôm đó rồi buột miệng:
"Phương
Chấn Đông mang đến.”
"Phương
Chấn Đông? Là ai?”
Hai
mắt Mộ Phong nhất thời trợn to, như hai đèn pha quan sát cô gái trước mặt này.
Tuy nói kết hôn rồi lại ly hôn nhưng không thể không nói, đúng là người mỹ miều
mềm mại như nước, thu hút người khác vô cùng.
Ban
đầu lúc cô vào học ở viện mỹ thuật đã gây ra một trận sóng gió, chỉ tiếc lúc đó
cô quá bận rộn, hơn nữa lại thích sống một mình, cũng không tham gia vào hoạt
động trường lớp gì cả, vô cùng không thích sống chung, lại rất xinh đẹp nên vô
tình bị các cô gái khác không thích kết bạn và ghen tị. Vì thế cô bị cô lập.
Mộ
Phong ở cùng phòng với Hàn Dẫn Tố trong ký túc xá, hơn nửa năm cũng không thể
nào nói chuyện cùng nhau. Hai người thân nhau được cũng vì Mộ Phong chủ động
kết giao mà thôi.
Vừa
lúc đi căn tin liền để quên ví trên bàn, may vừa lúc Hàn Dẫn Tố nhặt được, khi
đó Mộ Phong cũng bận rộn đi làm, khuya muộn mới trở lại ký túc xá. Lúc về Hàn
Dẫn Tố liền lặng lẽ trả cho cô.
Lúc
đó số tiền trong ví Mộ Phong có cũng không ít, vừa mới đi thăm Dì Hai ở Mỹ về
được cho tiền, khoảng mấy ngàn, đối với sinh viên mà nói đó không phải là số
tiền nhỏ.
Trong
trường đại học cũng sẽ không có chuyện nhặt được của rơi mà đem trả lại. Đừng
nghĩ đến chuyện mất đồ có thể lấy lại được, thậm chí có thể là người trong ký
túc xá lấy, tâm trạng Mộ Phong cực kỳ sa sút, nào ngờ lúc về lại gặp bất ngờ
như vậy.
Về
nhà cô nói chuyện này với mẹ, mẹ cô bảo rằng người bạn này đáng để kết giao.
Phẩm cách là từ nhỏ dưỡng thành, đây là một đứa bé ngoan hiếm có. Không biết từ
lúc nào hai người đã trở thành bạn tốt.
Tiếp
xúc đã lâu, Mộ Phong phát hiện Hàn Dẫn Tố thật ra thì một chút cũng không kiêu
ngạo, không bao giờ thích làm khó người khác, tình tình lại tốt nữa, không so
đo phiền toái với người khác. Hai người cực kỳ hợp nhau.
Dần
dần tất cả những chuyện khuê mật cũng không giấu nhau, Hàn Dẫn Tố mới nói cho
cô biết chuyện trong nhà, cô hiểu tất cả. Thật ra cũng không có gì là khó hiểu
cả, người ta nói có mẹ kế thì có bố dượng (ý bảo là bố mà cưới mẹ ghẻ về thì bố
đẻ cùng thành bố dượng thôi), nhưng điều Mộ Phong vẫn thấy uất ức là cô gái như
Dẫn Tố đáng lẽ phải cả đời được cưng chiều, nào đâu số phận lại lênh đênh như
vậy.
Trong
nhà đã vậy mà chồng thì còn là một tên khốn kiếp. Ban đầu, Hàn Dẫn Tố kết hôn
với Trịnh Vĩ, Mộ Phong cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nói thật, khi đó
người có ý với Dẫn Tố không thiếu, không hiểu sao lại cố tình gả cho Trịnh Vĩ.
Hàn
Dẫn Tố là hoa khôi của viện mỹ thuật mà cắm trên bãi cứt chó, so với cứt trâu
còn không bằng. Nuôi tên khốn đó hai năm như mẹ nuôi con, kiếm
tiền rồi lo việc nhà, cuối cùng thì Trịnh Vĩ lại mèo mỡ với con
gái của mẹ kế. Thật con mẹ nó, tiện nam cái gì cũng có.
Thật
ra thì ở trong lòng Mộ Phong nghĩ Dẫn Tố nên sớm ly hôn, tên đàn ông đó có đáng
gì để lưu luyến, Mộ Phong ghét nhất là dạng đàn ông chỉ biết ăn cơm chùa.
Mà
lúc này nghe nói về Phương Chấn Đông nên không nhịn buồn bực, giao tế của Hàn
Dẫn Tố rất hẹp, dường như quen biết không được mấy người, tự dưng nhảy ra một
người mới không thể không khiến Mộ Phong ngạc nhiên.
Hàn
Dẫn Tố nhìn vẻ mặt biến hóa của Mộ Phong không khỏi mỉm cười:
"Cậu
của học trò mình, là quân nhân, không, mà chính xác là sĩ quan, dù sao trên bả
vai có vạch và sao khá nhiều.”
"Vạch
và sao?”
Mộ
Phong nhướng mày thật cao:
"Mấy
vạch? Mấy sao? Mày có nhìn rõ không?”
Hàn
Dẫn Tố cẩn thận nhớ lại một lúc:
"Hình
như là ba sao hai vạch.”
"A
a. . . . . ."
Mộ
Phong kêu to lên:
"Đó
là Thượng tá à! Cấp bậc Thủ trưởng đó, vậy thì già lắm, không đúng. Học sinh
của mày cũng không lớn lắm, số tuổi không phải là già mới phải.”
Hàn
Dẫn Tố trở lại ngồi sofa:
"Không
lớn tuổi lắm, nhìn qua khoảng chừng hơn ba mươi.”
"Ôi!
Anh lính của tôi! A! Không đúng, đồng chí Thủ trưởng nha! Có đẹp trai không?”
Mộ
Phong hoa si đuổi theo hỏi thăm, Hàn Dẫn Tố gật đầu:
"Ừ!
Đẹp trai, hơn nữa chính anh ta nói còn độc thân"
"À?"
Mộ
Phong chợt nghiêm túc suy nghĩ, ngắm nhìn Hàn Dẫn Tố, cô mặc một bộ đồ ở nhà
rộng thùng tình che lấp đi chiếc eo nhỏ nhưng càng làm cho thân thể cô càng
mảnh khảnh, rất cân xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn. Da thịt trắng nõn cùng với ngũ
quan xinh đẹp nhìn qua vô cùng