hy vọng
cùng Cẩn Dật có quá nhiều tiếp xúc. Cẩn Dật hiểu được tâm tư của nàng,
cũng vội vàng buông tay, đồng thời nhìn nàng nhợt nhạt cười.
“Thần ca ca, sao huynh lại ở chỗ này? Chẳng lẽ những bức tranh này. . . . . .”
“Phải” .
“Từ khi nào mà lại có những bức tranh này?”
“Ba trăm năm, khi đó nàng rời đi, chính ta lại nhớ ra hết mọi việc.” Trên
mặt Cẩn Dật hiện lên nụ cười khổ, hắn nói, “Nàng biết đấy Thanh nhi, ta
không quên được quá khứ của chúng ta, với ta mà nói đoạn trí nhớ này
không phải chỉ một vị trí Thiên Tôn là có thể đánh đổi. Ta muốn nàng trở về, muốn cho thời gian quay lại, trở lại đoạn thời gian chúng ta vô ưu
vô tư kia. Khi đó nàng là Phù Vân linh chủ, ta là Tây Hải thái tử. . . . . . Nhưng mà ta bất lực, Thanh nhi, cái gì ta cũng không làm được.”
“Cho nên huynh dùng cách này để tưởng niệm hết thảy?”
Cổ họng Thanh Dao khô khốc, cãi mũi cũng bắt đầu chua xót, lại không phát
hiện nước mắt của chính mình đã ngừng, lại như hạt châu từng giọt từng
giọt rơi xuống.
Cẩn Dật dùng tay lau nước mắt cho nàng, một bên cười nói: “Thực đáng tiếc.” . “Đáng tiếc cái gì?”
“Đáng tiếc nàng không phải giao nhân, nếu không nhiều nước mắt như vậy đều
biến thành chân trâu, giá trị không nhỏ đâu.”
Thanh Dao phì cười, sự lo lắng trong lòng cũng theo tiếng cười mà tiêu tan.
“Thần ca ca, không không không, kỳ thật ta không nên gọi huynh như vậy, hẳn
ta nên gọi huynh là Cẩn Dật thiên tôn, Long thần cũng đã nói cho ta
biết.”
“Hắn nói cho nàng cái gì ?”
“Cái gì nên nói đều nói.” Thanh Dao thiên chân vô tà nháy mắt với hắn mấy
cái, tỏ vẻ đây là chuyện nhỏ nhặt đối với nàng, giống như truyện ăn cơm, đi ngủ hàng ngày..
Trong lòng Cần Dật lại trầm
xuống, đương nhiên hắn không cảm thấy việc này là việc nhỏ, nhớ tới mấy
ngày trước Thượng đế đưa ra đề nghị kia, hắn không thể cam đoan lần sau
hắn còn có thể đúng lý hợp tình cự tuyệt như vậy. Có dũng khí giống như
Minh Thiệu không phải lần nào hắn cũng làm được.
“Cẩn Dật.” Lúc này đây, Thanh Dao gọi là “Cẩn Dật” mà không phải là “Thần ca ca” , nàng nói, “Những việc đó cũng không phải huynh có thể quyết định, thời điểm năm đó Thượng đế đem hồn phách của huynh gửi nuôi trong Long
Châu cũng là lúc huynh trở thanh Ngao Thần, đúng không?”
“Có lẽ, ta tình nguyện làm Ngao Thần. Thiên gia có rất nhiều việc không thể tránh được, thân là đích tôn của Thiên gia, thậm chí ta không có quyền
được lựa chọn người mình thích, cũng giống như phụ vương của ta.”
Thừa Nguyên điện hạ, Dao Cơ. . . . . . trong lòng Thanh Dao cảm thấy lạnh lẽo.
Sau khi trầm mặc thật lâu, nàng nói: “Ta tốt hơn nhiều, chúng ta rời khỏi
nơi này thôi, nhất định Lăng Ba đang sốt ruột chờ.”
Bọn họ rời khỏi thạch động, dọc theo đường đi đều không nói một lời. Trong
lúc Thanh Dao vô ý nhắc đến tên Lăng Ba, trong lòng hai người đều xẹt
qua một cảm giác kì di, chẳng qua là bọn họ nghĩ đến việc khác nhau.
Khi Cẩn Dật được sinh ra, hồn phách phân li, tuy rằng Thừa Nguyên dùng một
nghìn năm tu vi giúp hắn ngưng tụ hồn phách nhưng lại không thay đổi
được chuyện ngày tháng của hắn không còn nhiều. Đúng lúc Ngao Thần bị
chết yểu, Thượng đế cùng Long thần làm một giao dịch, dùng Long Châu của Ngao Thần để Cẩn Dật dưỡng hồn. Kết quả của việc đó là, di thể của Ngao Thần không thể đồng thời cùng hỏa táng cùng Long Châu, hắn liền mất đi
tư cách Bắc Hoang hộ pháp thần long.
Thượng đế công
bố với bên ngoài là đế vị của mình trực tiếp truyền cho tôn tử Cẩn Dật
nên để cho hắn ra ngoài rèn luyện, bởi vậy bốn nghìn năm trước Cẩn Dật
chưa từng xuất hiện trước mặt người khác, không ai biết bộ dáng của vị
Thiên Tôn này như thế nào. Kỳ thật bốn nghìn năm kia, Cẩn Dật đều dùng
thân phận Tây Hải đại thái tử Ngao Thần mà sống. Thẳng đến một nghìn năm trước hắn vì cứu Thanh Dao mà chết, Thượng đế âm thầm đưa hồn phách của hắn quay về cứu chữa.
Thanh Dao không rõ chân tướng, vì cứu Thần ca ca của nàng liều mình đem một tia hồn phách của Ngao
Thần lưu lại trong Phong Ngâm Thảo, lại không đoán được cuối cùng bị
người khác lấy hết.
Sau khi Phong Ngâm Thảo bị Dương
Tuyền đế quân nhổ tận gốc, kia một tia du hồn cuối cùng về với Cẩn Dật.
Đó là một tia hồn phách rất trọng yếu của hắn, lưu lại rất nhiều thứ
liên quan đến hắn và Thanh Dao. Vì thế nên ba trăm năm trước, sau khi
Thanh Dao ra đi, ngược lại Cẩn Dật nhớ hết mọi việc.
Để bồi thường cho Ngao Thần, Thượng đế đưa cho Tây Long thần nhìn thiên cơ phổ của Ti Mệnh tinh quân, tiết lộ thiên cơ.
Ở 《 Tây Hải kí sự 》trong đó một tờ rõ ràng viết, có một ngày trong tương lai
Tây Hải Thất công chúa sẽ gặp tai ương ngập đầu, hơn nữa rất có thể sẽ
hôi phi yên diệt (tan thành tro bụi). Thượng đế nhận lời, hắn sẽ để cho
Ti Mệnh tinh quan tạo ra một việc không thể ngờ tới. Ai cũng không biết
việc này là gì, chính là nó sẽ cứu được tính mạng của Thất công chúa
Khiến cho Thanh Dao giật mình vạn phần chính là, Lăng Ba cùng Thanh Lê đều
nói, nàng chính là việc không ngờ tới kia! .
Ba trăm
năm trước, là nàng giúp Lăng Ba vượt qua kiếp nạn hồng trần, Lăng Ba mới có
