Như Đình cũng chuyển tới Bắc Kinh. Nay tụ họp lại một nơi thỉnh thoảng còn có thể nói chút chuyện hồi bé. Có thời gian mấy người cùng quay lại thăm nhà trẻ.”
Thật ra tôi có chút lúng túng, cuối cùng cũng không thể nói: “Đúng vậy, cùng nhau quay về.” Đó là những năm tháng đẹp chỉ thuộc về bọn họ, những ký ức đẹp chỉ thuộc về bọn họ. Trong ký ức ấy không có tôi tồn tại. Tôi có chút buồn rầu, bởi vì trong sự ấm áp toát ra từ ánh mắt Tiểu Tây không có cái bóng của tôi. Lúc đó tôi chỉ là một đường thẳng song song, tôi cũng bắt sâu nhỏ, cũng chơi trò trận giả với Tiểu Thiện Thiện cách vách, thỉnh thoảng đóng giả cô dâu đi qua từng nhà. Nhưng trong ký ức của tôi cũng không có anh.
Tôi nhàn nhạt nói: “Có kỷ niệm thật là tốt.”
Tiểu Tây cười nói: “Đúng vậy, có kỷ niệm thật không tệ.”
Đúng vậy, bạn chơi cùng hồi bé nay lại học chung một trường đại học thật không dễ dàng!
“A!” Tôi bỗng nhiên nghĩ đến: Tiểu Tây hồi tưởng cuộc sống thơ ấu như vậy, có phải anh thích Như Đình hay không? Trên TV không phải đều diễn A thích B, B thích C, nhưng A, B, C đều là bạn tốt sao? MTV “Tôi không làm đại ca đã nhiều năm” cũng diễn như vậy. Chẳng lẽ Tiểu Tây…
Tiểu Tây rõ ràng bị tôi hù sợ, ngạc nhiên hỏi tôi: “Sao vậy?”
Tôi ấp úng nói: “Như Đình quả nhiên rất xinh đẹp, rất nhiều người thích cũng là bình thường. Tiếc là cô ấy đã có người mình thích. Thích một người trong lòng đã có người khác quả thật khổ sở, chỉ có thể dùng hồi ức an ủi chính mình…”
Tiểu Tây ngẩn người, sau đó nhịn cười đến đỏ mặt: “Lâm Lâm, sức tưởng tượng của em thật phong phú. Anh chỉ coi Như Đình là em gái. Em xem quá nhiều phim truyền hình rồi…”
Tôi ngồi cũng không xong, đứng cũng không được, đành phải từng miếng gặm táo. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy may măn chuyện tình rắc rối nhất không xảy ra. Khi tôi nuốt trôi một miếng táo cuối cùng, tôi không để ý đến hình tượng thục nữ lau miệng hỏi Tiểu Tây: “Tiểu Tây, sau này chúng ta cùng ăn trưa rồi lên lớp đi. Chúng ta đều cùng một thời gian và địa điểm học.”
Tiểu Tây có chút bất ngờ. Dù sao đi ăn cùng nhau là hình thức đầu tiên của những cặp tình nhân.
Tôi sợ Tiểu Tây từ chối, vội vã bổ sung: “Em ăn một mình buồn chán quá, hơn nữa buổi chiều hay lười biếng bùng học. Em đang tìm một người giám sát, mỗi tuần mời anh ăn cơm coi như phí giám hộ. Anh không muốn mới học kì đầu tiên em đã trượt chứ?” Trò cười, ngay cả lớp máy tính không điểm danh tôi cũng không bùng, sao có thể không cần đầu điểm chiếm 30% toàn khóa nha? Nhưng nếu bắt tôi chọn giữa là con ngoan trò giỏi tuân thủ kỷ luật và lừa Tiểu Tây mỗi tuần phải ăn cơm cùng tôi. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ không chút do dự chọn vế sau. Con ngoan trò giỏi cũng chỉ là vỏ ngoài, là giả vờ, sớm muộn Tiểu Tây cũng nhìn thấy cái đuôi của tôi. Tôi tiến hành theo chất lượng để Tiểu Tây thích ứng. Vương Tiệp nói một câu rất đúng, tôi chính là nước lạnh. Nước lạnh đang chậm rãi luộc gà, hắc hắc, chết thế nào cũng không biết.
Trong tích tắc thấy Tiểu Tây gật đầu, tôi giống như nhìn thấy gà từ từ tắc thở… Tôi quay sang, nở nụ cười đã thực hiện được gian kế. Tiểu Tây nhận được điện thoại nói thầy giáo muốn anh ấy chỉnh lý một số tư liệu để ngày mai thảo luận. Tôi xem ra không tiện quấy rầy anh học tập, lập tức mang theo túi đặc sản Tiểu Tây đưa, chuẩn bị xuống lầu.
Tôi nghĩ sau này mỗi tuần có thể ở cùng Tiểu Tây liền bắt đầu cười lớn tiếng. Vừa cười vừa đi xuống lầu. Tiếng cười quanh quẩn trên cầu thang, đặc biệt quỷ quái.
Nhưng tiếng cười này vụt tắt trên chỗ rẽ tầng hai. Bởi vì tôi nhìn thấy mặt lạnh quen thuộc, hơn nữa tôi biết gương mặt lạnh này là có ý muốn chửi tôi “đồ ngốc”. Nhưng hôm nay lão nương vui vẻ, thích mắng thì mắng. Người ta khi còn bé không ở cùng bố mẹ, không được hưởng tình thương của bố mẹ, tôi đại nhân đại lượng, không so đo nữa.
Tôi thậm chí nhiệt tình chào hỏi cậu ta: “Phương Dư Khả, xin chào!”
Phương Dư Khả nhìn thoáng qua túi nhựa tôi mang theo: “Tới làm gì vậy? Không chút đoan trang, lảng vảng ở kí túc xá nam.”
Tôi nói rồi, tôi không so đo với cậu ta, giơ giơ cái túi: “Ha ha, thấy không? Tiểu Tây mua cho tôi. Cậu muốn ăn không? Không cho, ha ha. Tôi phải ăn hết sau đó làm cho anh ấy mỗi ngày danh chính ngôn thuận mua đồ ăn vặt cho tôi mới được.”
Phương Dư Khả hừ một tiếng: “Tôi tuyệt đối không tranh với cô. Cái túi nhỏ này có thể ăn cả đời chắc.”
Lời nói ác độc không hổ là lời nói ác độc, kích thích sự phẫn nộ của tôi một cách đơn giản: “Hội đồng hương tổ chức đi Đại Liên, vì sao không nói cho tôi biết? Cậu cũng nói anh ấy đi Đại Liên, tôi không tin cậu quên không bổ sung đó là do hội đồng hương tổ chức.”
Phương Dư Khả tức giận nói: “Cô hỏi tôi anh ấy sắp xếp thế nào, tôi đã nói là đi Đại Liên. Cô lại không hỏi tôi ai tổ chức. Tôi phải khai báo với cô làm gì?”
Nói cũng có lý, tôi quả thật không có hỏi. Nhưng dù sao tôi cũng là người có thể đỗ Bắc Đại bằng chính năng lực của mình, thật sự muốn lay động tôi sao? Tôi học Chu Lỵ nói: “Nghe thì phải nghe điểm then chốt. Then chốt ở đây là hội đồng hương mời chúng ta đi. Cậu không đ