bậy. Trước đây xem TV, nữ diễn viên thất tình nhất định sẽ tự ngược, sẽ không ăn cơm, không uống nước, sẽ biến thành phụ nữ mạnh mẽ tự lập bỏ đi, nhưng đến lượt mình mới biết tự ngược cũng không phải việc làm tốt. Tổn thương cũng không phải vĩnh viễn, tổn thương của tinh thần cũng không vì đau đớn trên cơ thể mà giảm bớt. Hiện tại lòng tôi đau đến mức sụp đổ, đầu vô cùng đau, bắt đầu hối hận vừa rồi nên tìm một góc mà ngồi khóc, cứ phải học phim truyền hình làm cái gì? Chẳng lẽ còn muốn phải mang một đôi mắt sưng như mắt cá nói với Tiểu Tây: xin anh, trở về đi.
Nhưng hôm nay xảy ra chuyện có ý nghĩa như vậy, tôi vẫn định đi siêu thị mua mấy chai bia. Được rồi, uống xong mấy chai bia, tôi như đã chết tâm tưởng này, thật sự kiên định học tập, nỗ lực rèn luyện bản thân trở thành phụ nữ mạnh mẽ. Tuy nói phụ nữ mạnh mẽ lớn hơn phụ nữ, nhỏ hơn đàn ông, cơ bản là cùng cấp với gay, nhưng dù sao cũng tốt hơn làm oan hồn bay lượn.
Khi tôi đang xếp hàng tính tiền, Như Đình và Phương Dư Khả xuất hiện.
Hiện giờ tôi cực kỳ chán ghét mấy đôi tình nhân lúc ẩn lúc hiện trước mắt tôi, đối với tôi mà nói, bất kể là câu nói gì của mấy đôi tình nhân đều là một loại khoe khoang và khiêu khích.
Như Đình hiển nhiên không ý thức được sự thù địch của tôi, vẫn cười bắt chuyện với tôi: “Lâm Lâm, thật khéo ~~”
Tôi chán ghét cách chào hỏi này, điều này làm tôi liên tưởng đến khi tôi ngốc nghếch xoay người nói với Tiểu Tây “thật khéo”, nếu không có loại khéo này, tôi sẽ không hẹn Tiểu Tây mỗi thứ hai cùng ăn trưa, cũng sẽ không có nhiều vọng tưởng như vậy, cũng sẽ không cảm thấy trái tim như dao cắt lúc này.
Vì vậy tôi chua ngoa nói: “Đúng vậy, ông trời đúng là không biết chăm lo, trường học lớn như vậy, đụng ai không đụng lại cứ đụng phải mấy người.”
Như Đình có chút xấu hổ, đại khái là một người cao ngạo như cô ta không ngờ lại bị dùng tính tình nóng nảy như thế đối đấp. Cô ta vô tội chớp mắt nhìn Phương Dư Khả.
Tôi mặc kệ bọn họ. Hiện nay chính bản thân tôi tôi còn chẳng để ý, để ý đến người khác làm gì? Mấy chuyện cải thiện quan hệ để ngày mai đi. Hôm nay tôi chỉ muốn uống say tới sáng.
Phương Dư Khả quả nhiên là người một nhà với Như Đình, kéo cánh tay tôi: “Đang yên lành tự nhiên ăn phải thuốc nổ sao?”
Tôi cười lạnh một tiếng, cúi đầu đi theo hàng người, nhẹ giọng mắng: “Một đôi thần kinh.”
Thực tế, giọng tôi cũng không nhẹ, Phương Dư Khả rõ ràng ngẩn người ra. Tôi tự lừa mình dối người, cho rằng chỉ có mình nghe thấy, thật ra tất cả mọi người đều nghe được. Trước đây tôi rõ ràng biết Tiểu Tây đối với tôi không có tình cảm nam nữ, rõ ràng biết thỉnh thoảng anh nhận điện thoại sẽ có vẻ mặt dịu dàng chuyên dùng cho bà xã, nhưng tôi vờ như nhìn không thấy nghe không ra. Hiện tại tất cả đã rõ ràng, sự thật cứ thế bày ra trước mắt, tôi mới ép chính mình đối mặt, ép mình buông tay.
Bên tai truyền đến giọng nói nặng nề của Phương Dư Khả: “Cô nhận lỗi.” Giọng nói của cậu ta không giống với Tiểu Tây, Tiểu Tây đại khái như cổ họng đã từng bị tổn thương, giọng nói khàn khàn, nhưng không chút ảnh hưởng tới sự thu hút của anh ấy; còn giọng nói của Phương Dư Khả rất có độ trầm của phái nam, thích hợp làm MC lúc nửa đêm, chuyên dùng để an ủi những người phụ nữ thời kỳ mãn kinh và chồng có tình nhân.
Nghĩ vậy, tôi không khỏi bật cười.
Phương Dư Khả mặt đỏ tía tai, nhưng vẫn nói với tôi “Cô nhận lỗi.”
Không phải chỉ là chọc vợ cậu mất hứng thôi sao? Đồ trọng sắc khinh bạn! Nhưng hôm nay tôi đã đủ đáng thương rồi, không cần đáng thương hơn nữa. Tôi xoay người khom lưng nói với bọn họ: “Xin lỗi!”
Tôi không kịp quan sát vẻ mặt của bọn họ, tôi nhanh chóng xoay người, nhìn thấy quầy thanh toán ngay ở phía trước. Tôi đặt những thứ đã mua lên trên sau đó bắt đầu tìm ví tiền trong túi xách. Túi xách rất nặng rất lung tung, một đống lộn xộn đồ ăn vặt và sách tham khảo, ví tiền của tôi đâu? Tôi nhìn thấy một giọt nước mắt của tôi rơi vào trong túi.
Tôi dùng tay xoa xoa mặt, cười nói với người bán hàng: “Xin lỗi, tôi không mang theo ví tiền, những thứ này tôi bỏ lại. Có cần tôi để lại chỗ cũ hay không?” Tôi nghĩ nụ cười của tôi nhất định rất khó coi, nếu không người bán hàng vì sao lại kinh khủng lắc đầu như thế nha.
Tôi hắc hắc cười: “Cảm ơn nha.”
Tôi vừa ra khỏi cửa là chạy như điên, chạy về ký túc xá, tìm được ví tiền, rồi lại nhanh chóng ra khỏi cồng trường bắt xe. Tôi nói với tài xế: “Tới quán bar Tam Lý Truân.”
Khi đó tôi không biết quanh đây nơi nơi là quán bar, Bắc Kinh trong đầu tôi ngoại trừ Hậu Hải cũng chỉ có Tam Lý Truân. Tôi chỉ muốn tìm một nơi có rượu, thực hiện ao ước dùng rượu để say đến sáng. Đó là một lần duy nhất tôi đặt chân vào quán bar. Khi tôi vào quán bar, phát hiện ra một chai bia cũng phải 20 tệ, tương đương với một ngày một đêm tiền cơm của tôi. Tôi dứt khoát buông tha nơi đó, đi tìm Thanh Đảo của tôi.
(Thanh Đảo vốn là tên một tỉnh của Trung Quốc, ở đây có lẽ là tên một loại bia)
Vì vậy tôi lại chuyển từ Tam Lý Truân tới một cửa hàng tiện lợi, rốt cuộc không phụ kỳ vọng của tôi, tôi tìm được một quán bên
