Sô Cô La Đen

Sô Cô La Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328243

Bình chọn: 7.5.00/10/824 lượt.

hĩ đến đây Dương Phong lại chợt rung mình khó hiểu

“Sao rồi?” - Lạc Thiên cùng với Khang Luân và them cả mấy người mặc vest đen đằng sau, đang hối hả chạy vào

“Đang ở trỏng” – Dương Phong nhướng mắt vào phòng phẫu thuật

Lạc Thiên giật mình, lay người Dương Phong một cách mãnh liệt khiến lời

nói của Dương Phong cứ run run, nghe không rõ chữ gì ra chữ gì

“Có vẻ là chân bị rách 1 mảng khá dài, bác sĩ đang khâu lại thì phải,

anh đứng yên coi….” – Dương phong gạt tay Lạc Thiên ra, nhìn bộ dạng Lạc hiên thở hổn hển, Dương Phong càng lúc càng nghi ngờ

“Du Y sao rồi?” – sau khi bình tĩnh lại, Dương Phong bắt đầu quay sang hỏi Lạc Thiên và Khang Luân

“Có gì đâu mà sao với không sao. Nãy club náo loạn, cô ta cũng theo đó mà biến mất luôn rồi”

Ánh đèn cửa phòng phẫu thuật đã tắt, vị bác sĩ bước ra, và sau đó cũng là giường bệnh nhân được đẩy ra….

“Phải rất khó khăn để có thể làm cho cô ấy bất tỉnh, chúng tôi đã phải

tiêm 3 mũi thuốc tê, dù sao, cũng chỉ là rách da thôi, không cần phải lo lắng” - vị bác sĩ vừa nói vừa cười rồi bước đi

Chiếc xe đẩy bệnh nhân đi và Hàn Nhi nằm trên đó với đôi mắt mở lim dim

“Có sao không Dương… à không, Hàn Nhi…” - Lạc Thiên chạy nhanh bên giường bệnh, mặt lộ rõ vẻ lo lắng

“Không chết nhanh vậy đâu” – Hàn Nhi cũng ngồi dậy nhanh chóng rồi rút dây nước biển ra…

Trước cảnh tượng đó ai ai cũng giật mình, từ cô y tá, đến cả 3 Dương

Phong, Lạc Thiên và cả Khang Luân, nhưng vẻ mặt của Hàn Nhi thì hết sức

bình tĩnh, không có biểu hiện gì của một người đang bị thương cả. Tháo

xong dây nước biển, Hàn Nhi nhảy xuống giường, mặc cho ánh mắt trố ra

của mấy người còn lại…..

“Em à, chưa thể xuất viện liền được đâu, còn phải dưỡng thương nữa mà,

chân em vừa mới…..” – chị y tá sốt sắng chạy lại nắm tay Hàn Nhi

“Không sao đâu….” – nó gạt nhẹ tay chị y tá ra và quay lưng lại, cúi đầu cảm ơn rồi sau đó thì bước khập khiễng đi

“Này, con ngốc, cô đang làm cái trò gì vậy hả?” - Dương Phong đang đứng đằng xa thấy vậy liền hét toáng lên...

Hàn Nhi nghe thấy cũng quay đầu lại, đi về phía Dương Phong. Nó đứng đo

từ chiều cao, rồi nhìn cách ăn mặc của Dương Phong, rồi cả cách nói

chuyện, cuối cùng nó rút ra một câu kết luận:

"Tôi nói cho cậu nghe, chiều cao thì cậu hơn tôi, giàu thì cũng hơn

tôi...nhưng.... tuổi tác và cả cách mà cậu suy nghĩ cũng chỉ là một học

sinh lớp 11 thôi, nên đừng có mà kêu tôi là "con nhỏ" hay "con ngốc"

một cách tùy tiện như thế. Nhóc thua chị 1 lớp đấy" - nghe xong câu này

khiến Lạc Thiên và Khang Luân đừng cười thật lớn, còn Dương Phong thì

ngớ người ra, thất thần, không thể nói thêm tiếng nào nữa... Hàn Nhi ra khỏi

bệnh viện, thật sự thì nó vẫn còn rất mệt, thậm chí nhấc chân đi còn

không nổi.... vấn đề là nó còn phải-và-đang dắt chiếc xe đạp bị vẹo cổ

về nhà... Mệt không tả, bánh sau của chiếc xe đạp vừa cán mốc vào nhà,

Hàn Nhi đã nằm phịch xuống sàn, thằng nhóc Hoàng từ trong nhà đi ra,

nhìn thấy giật bắn cả mình, lúc đầu còn tưởng "xác chết trên cao

nguyên", nhưng nhìn kĩ lại thì thấy đó chính là Hàn Nhi, nó hớt hải chạy đến:

"Chị Nhi, chị sao vậy? - nhóc Hoàng lay lay Hàn Nhi, người nó mềm như bún, cứ vật vờ......

"Chị hơi mệt, để chị ngủ chút" - nói rồi Hàn Nhi nhắm nghiền mắt lại,

hơi thở càng lúc càng gấp gáp, người thì nóng hừng hực, nhưng lại toát

mồ hôi khắp người, tiếng gọi của nhóc Hoàng cùng với mấy đứa em càng lúc càng xa vời đối với một đứa đang sắp chìm vào cơn ngủ sâu mệt mỏi như

Hoàng Nhi

Trong lúc thằng Hoàng còn đang bối rối không biết làm gì với bà chị đang nằm dài dưới sàn thì từ ngoài cửa, một thằng nhóc chừng 5-6t hớt hải

chạy vào, nói không thành lời " Anh Hoàng ơi... ngoài cửa....."

"Chuyện gì nữa" - nghe thế, thằng Hoàng cũng chạy thật nhanh ra cửa "

Chị Nhi đã dặn là không đuợc mở của cho ngườ lạ rồi mà..." - Hoàng tức

giận quay sang nhóc em la lớn. Tội nghiệp, nhóc em chỉ còn biết đứng gãi đầu, miệng mếu mếu

"Bụp" - lo mải mê "thuyết giáo" nhóc em, Hoàng bất giác đụng vào ai đó

"Anh có phải người lạ đâu" - thì ra là Lạc Thiên, anh cầm 2 túi đồ ăn to tướng giơ lên kèm theo một nụ cười rõ tươi. Một nụ cười đậm chất "dụ

dỗ" con nít

"Anh là ai" - thằng Hoàng chau mày, tỏ vẻ nghi ngờ. Nhưng trái ngược

hoàn toàn là mấy đứa em thì mắt long lanh ngấn lệ khi nhìn thấy túi đồ

ăn ... tội mấy đứa nhỏ, giờ vẫn chưa được ăn, thằng Hoàng còn định lát

lấy tiền ra mua đồ cho tụi nhóc...

"Đừng nói không nhớ anh đấy, bữa thấy em đứng trong nhà nhìn anh mà" -

nói đến đấy, Lạc Thiên quay ra chỉ tay vào chiếc xe mình....

Thằng Hoàng như cũng nhớ được đôi chút, nhưng trong kí ức của Hoàng, nó

không nghĩ Lạc Thiên là một người tốt bụng đến độ mua đồ ăn.. và cái

quan trọng là chị Nhi của nó đó giờ không cho người lạ biết nhà và thâm

chí là vào nhà..

"À.... anh đến việc gì?" - đúng là ở chung với Hàn Nhi, giọng nhóc này

sắc bén đến từng chữ, không định để Lạc Thiên lên tiếng, Hoàng nói tiếp " chị Nhi không cho người lạ vào nhà đâu, anh về đi" - nói rồi nó lấy tay đóng sập cửa lại...

"Anh Hoàng, sao thế? cho người


XtGem Forum catalog