người đầu tiên được lên thuyền cứu hộ.
Trong lòng tôi rầm một tiếng, nghĩ rằng, mình sẽ không lên được
thuyền cứu hộ? Vì thế không nói hai lời, lôi kéo Vưu Vụ hướng phía mạn
thuyền chạy: "Mau mau, chúng ta chạy mau."
Đồng thời có rất nhiều người theo chúng tôi chạy đến mạn thuyền, bọn
họ đều hi vọng mình có thể đến được chỗ thuyền cứu hộ trước, ngươi tránh ta hưởng, ngươi lôi ta kéo, hiện trường một mảnh hỗn loạn.
Tôi lôi kéo Vưu Vụ thật vất vả muốn chết, cứng rắn lên được phía
trước, kết quả lại bị một tên đàn ông nhảy ra chiếm chỗ, tôi nhất thời
có chút sợ hãi.
Tôi dựa vào! Xem qua Titanic chưa? Thuyền gặp nạn thì ngươi ưu tiên
được cứu phải là phụ nữ, tên đàn ông này tại sao lại không như vậy?
Tôi trừng mắt nhìn hắn một cái, tên này không hề có cảm giác, thậm
chí có phần đem người lui ra phía mạn thuyền, sẵn sàng nhảy xuống thuyền cứu hộ.
Nhất thời, hiện trường càng thêm hỗn loạn, OMG tôi hét lên một tiếng thét chói tai, lôi kéo Vưu Vụ nói: "Cô chạy nhanh đi."
Vưu Vụ ngẩn người, phỏng chừng bị điều này dọa, giọng run run nói: "Tôi sợ nước."
Tôi mới không để ý nhiều như vậy, hiện tại có thể giữ được tính mạng
mới là điều quan trọng nhất! Tôi lôi kéo Vưu Vụ, không để ý hình tượng
chen chúc trong đám đông đi đến mạn thuyền, vừa lôi vừa kéo Vưu Vụ nhảy
xuống phía dưới.
Sau khi nhảy xuống biển, một tay tôi lôi kéo Vưu Vụ, bởi vì cô ấy sợ
nước, sợ tới mức ở trong nước liều mạng giãy dụa thét chói tai, tôi cố
sức lôi kéo cô ấy, việc có liên quan đến sinh mạng của con người, tôi sẽ không bởi vì một chút khó khăn này mà từ bỏ hy vọng sống.
Tôi một tay lôi kéo Vưu Vụ, một tay liều mạng quạt nước biển, mất sức chín trâu hai hổ, rốt cục bám vào được thuyền, đem Vưu Vụ giờ tựa như
gánh nặng, mạnh mẽ bám lấy phao cứu hộ.
Sau khi thấy Vưu Vụ an toàn ở trên thuyền, tôi đang chuẩn bị lên
thuyền, kết quả không biết bị một người không có nhân tính kéo tôi lại,
tôi không làm chủ được liền rơi vào trong nước, qua làn nước biển trong
suốt, tôi nhìn thấy Vưu Vụ ghé vào mạn thuyền liều mạng thét chói tai,
càng nhìn thấy có thêm rất nhiều người hướng thuyền cứu hộ bơi tới.
Có lẽ là tôi quá mệt mỏi.
Tôi liều mạng cố gắng bơi lên, nhưng tôi lại phát hiện tự nhiên tôi
không cử động được, chỉ có ánh mắt mơ hồ, miệng cô lỗ cô lỗ uống phải
nước biển mặn chát, sau đó mắt nhắm lại, có lẽ......
Ở một khắc kia mắt nhắm lại kia, tôi nghĩ ...
Có lẽ...... Tôi sẽ chết như vậy!
Nước...
Tất cả chung quanh đều là nước...
Tôi cảm giác thân thể của chính mình như trôi bồng bềnh ở trong nước
biển, tôi nghĩ muốn giãy dụa, nhưng lại sử dụng không hơn một nửa sức
lực, không biết qua bao lâu, khi tôi cảm giác sắp không thở nổi nữa, thì một luồng hơi ấm truyền vào trong cổ họng tôi, sau đó, tôi cảm giác
thân thể của chính mình hơi ấm áp một chút.
Tôi chớp chớp mở mắt ra, đập vào truớc mắt là hình ảnh rất mơ hồ, tôi mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng màu vàng di chuyển quanh người tôi, bóng
dáng màu vàng kia biến biến, cuối cùng biến thành một người đàn ông.
Trước mắt tôi mơ hồ nên không thấy rõ diện mạo của anh ta, chỉ có thể thấy đựơc là anh ta có làn da trắng nõn, tóc đen thui, tôi muốn mở
miệng nói chuyện, kết quả miệng vừa hé ra liền uống luôn mấy ngụm nước
biển, nhất thời, truớc mắt tôi lại tối đen.
Không biết qua bao lâu thì tôi từ từ tỉnh lại.
Một đường ánh sáng màu vàng chiếu vào trong mắt tôi, tôi có chút
thích ứng nhưng lúc đầu có hơi nhắm mắt lại, phải qua một lúc lâu tôi
mới chậm rãi mở to mắt ra.
Tôi ngủ trên một chiếc giuờng rất nhỏ, ra giường màu trắng, nhưng có
vẻ đã đựơc dùng rất nhiều năm rồi, trên đó đã có vài lỗ thủng, hơn nữa
ra giường màu trắng này đã có chút ngả màu.
Giường đựơc làm bằng gỗ, ván giường rất cứng, sau đó tôi tiếp tục nhìn cách bài trí xung quanh.
So sánh với ngôi nhà xa hoa của tôi thì căn phòng này còn nhỏ hơn cả
toilet nhà tôi nữa. Căn phòng khoảng hai mười mét vuông, trừ cái giường
tôi đang nằm ra thì còn có một cái bàn cũ kỹ, và một tủ gỗ, còn lại
trống trơn, không có thứ gì khác nữa.
"Dát chi" một tiếng, cửa gỗ bị mở ra, bước vào là một cụ bà lớn tuổi, cụ bà có khuôn mặt to lớn, nếp nhăn đã che kín hết mặt, trên mặt bà lộ
vẻ tươi cười, nhìn rất hiền lành phúc hậu.
"Cháu gái đã tỉnh" Bà cụ cất giọng nói buồn bã.
"Ách..." Vốn là tôi muốn nói, kết quả vừa há miệng thì phát hiện cổ
họng tôi đau rát, khó chịu như bị dao cứa, vì thế chỉ có phát ra cái âm
điệu trên.
Bà cụ đến bên giường, ngồi xuống nói với tôi "Cháu hôn mê đã nửa
tháng rồi, thật sự là doạ chết người ta, lúc cháu lâm vào hôn mê, bà
thật sự muốn tìm người đưa cháu đi xa chữa trị"
Có lẽ người lớn tuổi yêu lải nhải, bà cụ này cũng không chờ tôi đáp
lại đã nói tiếp "Cháu thật là lương thiện, thời buổi này đi tìm một cô
gái tốt như cháu thật sự là đốt đèn lồng tìm khắp nơi cũng không thấy"
Ánh mắt tôi đảo đảo, nghĩ rằng, sao bà cụ này lại biết mình cứu người ?
Tôi lập tức nhớ đến Vưu Vụ, không biết Vưu Vụ có xảy ra chuyện gì
không, mà chắc là an toàn rồi, dù sao tôi cũng đựơc người cứu lê
