ý báu ở chỗ nào tôi không
biết, chỉ biết cái cây đó thực tươi tốt, nhìn rất đẹp mà thôi.
"Bà Vương a, cô gái bên cạnh bà là ai thế?" Đột nhiên, một giọng nói
làm gián đoạn suy nghĩ của tôi, tôi nhìn lại, là một bác nông dân tướng
mạo bình thường, trên người vẫn còn lấm bùn đất, trên tay cầm một cây
gậy, trên cấy gậy lại có một cái dao mà không biết là loại dao gì.
Tôi nghi hoặc, aizz, kiến thức của tôi thật ít ỏi, thật không biết đó là cái gì, vì thế, tôi nhìn chằm chằm vị chú kia, cướp lời bà cụ: "Chú
ạ, cháu tên Bảo Châu."
Bà cụ vẻ mặt mỉm cười gật đầu, nói: "Là ân nhân cứu mạng của Vưu Vụ
nhà chúng ta đó, cô bé hiện tại không nhà để về, cho nên ở lại nhà chúng ta."
Ông chú kia gật gật đầu, sau khi đánh giá tôi một phen, nói: "Cô gái
này bộ dáng rất đáng yêu, đã có hôn ước chưa, nếu không để ta giới thiệu cho."
Tôi lắc đầu, hôn ước, mới bao nhiêu tuổi a, vì sao phải vội vã hôn rồi ước.
Bà Vương có vẻ có chút mất hứng, thanh âm nghe có chút nghiêm túc
nói: "Chú đừng xằng bậy, con bé không phải người thôn chúng ta, không
cần phải theo phong tục của thôn chúng ta mà làm, Bảo Châu, chúng ta
đi."
Tôi gật gật đầu, có chút nghi hoặc, sao bà cụ lại có vẻ tức giận a?
Trải qua một buổi sáng, vừa đi vừa chào hỏi không ít bà con hàng xóm, xem bộ dáng bọn họ thì có vẻ họ rất thích tôi, tôi nhất thời cảm thấy,
haiz, xinh đẹp cho nên được hoan nghênh là đúng rồi, vì thế, tôi lập tức cảm tạ mẹ của tôi, cảm tạ ba ba của tôi, cảm tạ Thượng đế, cảm tạ Phật
tổ Như Lai...
Mới ngủ một giấc ngắn vào buổi trưa, đến hơn hai giờ chiều, tên đàn
ông vô dụng Vưu Hòa đã trở về, nhìn thấy tôi ngủ êm đẹp trên giường của
hắn, lập tức liền thổi râu trừng mắt rống: "Cô kia, vẫn còn ngủ là thế
nào?"
Tôi bị tiếng hô của hắn ta làm cho tỉnh giấc, xoa xoa mắt mơ hồ nhìn anh ta, trong lòng cảm thán ngàn vạn lần.
Bộ dáng đẹp mắt, nhưng tính cách không tốt, tính tính cũng xấu xa, aizz, đáng tiếc, đáng tiếc...
"Tôi cả buổi sáng đều cùng Vương bà bà ra ngoài, mệt mỏi, cho nên ngủ thôi." Tôi hợp tình hợp lý nói.
Đại soái ca Vưu Hoà trừng mắt nói: "Cô lập tức dậy giặt quần áo cho
tôi." Mệnh lệnh tuyệt đối, tuyết đối không tốt, khẩu khí đe dọa tuyệt
đối.
Tôi nhịn không được nói thầm trong lòng, anh đẹp trai thì giỏi lắm, hãy chờ xem, cá muối luôn vùng lên.
Vưu Hòa đại soái ca muốn tôi giúp anh ta giặt quần áo, kết
quả không biết anh ta đào đâu ra một bó to quần áo, mùa đông có, mùa thu có, mùa hè cũng có nốt, ngay cả các loại ba lô túi đựng cũng lấy ra, rõ ràng là muốn gây khó cho tôi, đe dọa tôi.
Tôi trừng mắt nhìn Vưu Hòa, trong lòng phi thường, phi thường khó chịu.
Vưu Hòa liếc mắt nhìn tôi một cái, nhếch miệng nói: "Thế nào? Không
muốn giặt? Cô ăn của tôi, mặc của tôi, ở nhà tôi, giúp tôi làm chút việc nhà chỉ là có đi có lại."
A, nhìn không ra tên tiểu tử này cũng là người có học, vì vậy tôi khó chịu nói: "Anh có phải là đàn ông không, muốn một cô gái bế nguyệt tu
hoa* giặt nhiều quần áo như vậy, không sợ tay tôi ngâm nước quá lâu sẽ
hỏng sao?" (Sophie: * có lẽ là hoa nhường nguyệt thẹn a? ta tra từ điển
rùi nhưng ko có từ này )
Vưu Hòa đánh giá tôi cao thấp từ đầu tới chân, khẩu khí cũng đồng
dạng khó chịu nói: "Tôi là đàn ông, mà cô, tôi nhìn trái nhìn phải, từ
trên xuống dưới cũng nhìn không ra cô có chỗ nào lớn lên giống kiểu con
gái đó, còn gọi Bảo Châu (châu báu quý giá) gì chứ, tô thấy cô nên trực
tiếp đổi tên thành bổn trư (heo ngốc) có vẻ hợp hơn đó."
"Anh!" Tôi hung tợn chỉ vào Vưu Hòa, tên này vì sao luôn cùng lão yêu tôi đối địch, làm như là tôi thiếu nợ anh ta tám mươi vạn đồng không
bằng.
"Anh con mẹ nó xấu tính." Sau khi tôi mắng một câu thô tục, hừ một tiếng liền bắt đầu giặt quần áo.
Vưu Hòa nói: "Cô đừng có giặt ở đây, đi ra con sông nhỏ phía trước mà giặt."
"Vậy anh không giúp tôi?" Một chậu quần áo lớn như vậy, muốn một cô gái nhỏ bé như tôi bê đi xa như vậy, anh ta cố ý sao?
Quả nhiên, Vưu Hòa thực vô dụng nhíu nhíu tuấn mi, dùng một bộ dạng
đang xem kịch vui nhìn nhìn tôi nói: "Tôi thấy cô thân cao người lớn,
khỏe mạnh vô cùng, chẳng lẽ lại cần một người không phải đàn ông như tôi giúp sao?"
Tôi vã mồ hôi, đại soái ca anh thật có tài ăn nói, cô nãi nãi tôi không tranh cãi với anh.
Tôi nhấc chậu to lên, chậu làm bằng nhựa plastic, không phải là rất
nặng nhưng quần áo trong chậu rất nhiều cho nên khi nâng lên phải cố hết sức, tôi dùng sức chín trâu hai hổ, thở hổn hển bê chậu lớn ra đến bờ
sông, sau đó ngồi xuống, lấy lại hơi chuẩn bị giặt quần áo.
Thế nhưng, tên đàn ông vô dụng ở phía sau quát lên: "Này, cô lười biếng a, mau giặt quần áo cho tôi."
Tôi hít vào một hơi, trừng hắn: "Quốc gia đã giải phóng, địa chủ cũng không còn, đức hạnh này anh làm cho tôi nhớ tới tiểu tư bản chuyên bóc
lột, hút máu ăn thịt người."
Thằng cha vô dụng kia làm một bộ dáng chẳng liên quan gì đến mình
nói: "Quốc gia đúng là đã giải phóng, nhưng thời điểm giặt quần áo thì
nên tập trung vào mà giặt quần áo, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy chính
là viện cớ để lười biếng."
Tôi lại hí
