ắt đá nhất, biến thành sợi chỉ mềm!
Hết chương 8.
Sợ Đề Oa và CD nguy hiểm kia càng ngày càng thân, Khuyết Lập Đông quyết định thật nhanh, sáng sớm ngày hôm sau gạt vợ chồng Hàn Ngạo và CD, vụng trộm đem Đề Oa quay về khu dân cư Trường Bình.
“Chúng ta không nói tiếng nào mà bỏ đi như vậy, không tốt lắm đâu?” Đề Oa nhíu mày.
“Ngày hôm qua anh đã nói với Hàn Ngạo rồi.” Anh nói dối không chớp mắt, lái xe thẳng về khu dân cư, dừng trước cổng nhà mình.
“Nhưng mà chưa nói với CD, chúng ta cùng nhau trở về tìm cô ấy đi? Anh cứ như vậy bỏ lại cô ấy, có phải không lễ phép hay không?”
Với kẻ đại diện sát thủ thì cần nói lễ phép gì?
Khuyết Lập Đông liếc mắt xem thường, không nói tiếng nào xách hành lý của cả hai, xoay người bước vào trong nhà.
“Này, Khuyết Lập Đông, em đang nói chuyện với anh mà, anh có nghe không vậy?”
“Có.” Anh lên tiếng, chân cũng không dừng bước, đem hành lý vào phòng.
“Cái gì mà có, em thấy anh căn bản là không có nghe.” Đề Oa bất mãn đi theo bên cạnh anh, cằn nhằn than thở, mãi đến khi đi vào phòng, cô mới phát hiện ra, đây là phòng anh. “Này, anh để nhầm rồi, cái đó là hành lý của em.” Cô nói.
“Anh biết.” Anh quăng cả hai túi hành lý lên trên giường lớn.
“Phòng của em ở trên lầu.” Đề Oa nhíu mày nhìn lên giường, hai tay kéo lại hành lý của mình, định đi ra ngoài, miệng còn không ngừng nhắc đi nhắc lại.
Chỉ là, cô mới đi không được vài bước, dưới chân đột nhiên nhẹ bâng, bị Khuyết Lập Đông xách lên cả người lẫn hành lý, trong nháy mắt cách mặt đất tới nửa thước.
“Oa a, anh làm cái gì vậy?” Cô hoảng sợ.
Anh dễ dàng xách cô và hành lý, thả lại lên trên giường lớn, cánh tay sắt tựa như nhà giam, gắt gao giam giữ cô trên giường.
“Phòng của em ở đây, từ hôm nay trở đi em ngủ bên này.” Khẩu khí của anh không cho hỏi ngược lại, cặp mắt đen khóa chặt khuôn mặt nhỏ phấn hồng, nhìn thẳng vào trong mắt cô.
“Vì sao em phải ngủ chỗ này?” Đề Oa đỏ mặt, mở miệng kháng nghị.
“Bởi vì có vẻ tiện hơn.” Anh mặt không đỏ, thở không gấp, thản nhiên trả lời.
“Này, anh…”
Cô thẹn thùng rồi tức giận, vừa mới mở miệng, cả người Khuyết Lập Đông đã đè xuống, bá đạo dùng miệng lưỡi ngăn chặn kháng nghị của cô, nuốt đi tức giận trong lòng cô.
Xong rồi, nguy rồi, thảm rồi…
Cô rốt cuộc không nói ra được lời kháng nghị.
* * *
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy từ vòi hoa sen, trên mặt kiếng phủ một tầng sương mù, thân hình cường tráng ngăm đen dù cách lớp kiếng đục, vẫn có thể nhìn được.
Đề Oa mặc áo ngủ, đứng ở ngoài cửa vụng trộm thưởng thức một lát, rồi mới vươn tay gõ nhẹ lên lớp cửa kiếng.
“Em đem khăn đã phơi nắng vào đây, treo ở cửa phòng tắm đó nha.”
Giữa tiếng nước chảy, truyền đến tiếng ậm ừ mơ hồ của Khuyết Lập Đông.
Cô treo khăn mặt, vừa xoay người liền nhìn thấy quần áo nam bị ném đầy trên đất. “Trời ạ, sao anh không lúc nào chịu nghe vậy? Em không phải đã nói, đừng cởi quần áo rồi ném xuống đất. A, anh lại quên không còn một chữ!” Cô bắt đầu cằn nhằn, thuận tay nhặt hết quần áo.
Lúc này, người đàn ông bên trong cũng không hừ một tiếng, giữ im lặng, đối với những lời oán trách như vậy đã nghe mãi thành thói quen.
Đề Oa ôm quần áo đầy tay, ném vào cái giỏ chứa quần áo giặt, động tác thuần thục, không chút lãng phí thời gian. Sau khi xử lý xong quần áo bẩn, cô dạo qua một vòng trong phòng tắm, xác định tất cả đều đã dọn dẹp thỏa đáng, mới quay trở về phòng ngủ.
Đêm mùa hạ trên núi, khí hậu mát mẻ hợp lòng người, đã không còn nóng nực như ban ngày. Đẩy cửa sổ ra, hơi gió lạnh thổi tới trực diện, nhiệt độ như thế này, cho dù là tắt máy điều hòa, cũng có thể ngủ một đêm thoải mái.
Ngồi trước gương, cô cầm lấy cây lược gỗ, chải mái tóc dài bóng loáng. Trên răng lược có có vài sợi tóc khác nhau, trong đó một loại dài mà bóng loáng, một loại khác ngắn mà thô cứng, hai loại tóc quấn lấy nhau, cũng không tách ra được.
Đề Oa cẩn thận gỡ sợi tóc dính trên lược xuống, đôi môi đỏ vụng trộm cong lên một nụ cười yếu ớt, gương mặt đỏ bừng cực kỳ đáng yêu.
Bọn họ sống chung với nhau, dần dần sinh ra một loại ăn ý, ngày hôm sau lại thân mật hơn ngày hôm trước, càng khó rời khỏi nhau.
Cô từng “ở chung” với rất nhiều người, nhưng đây là lần đầu tiên cô biết, giữa người và người có thể gần nhau như vậy, tim và tim nóng rực như muốn hòa tan, anh nông em nông hòa hợp. Cảm giác ấm áp ngọt ngào như vậy, trước giờ cô chưa từng thưởng thức qua.
Thời gian hai tuần nhoáng một cái chớp mắt đã trôi qua, trong khoảng thời gian này hai người như hình với bóng, chưa từng tách ra. Tầm mắt anh, hai tay anh như là mọc rễ trên người cô, hận không thể cột cô vào bên cạnh mình, chỉ cần trong chốc lát không nhìn thấy cô, tiếng rít tàn bạo sẽ truyền khắp hàng xóm.
Cho dù là bất đắc dĩ cô phải đi ra ngoài, đi đến tiệm cà phê nấu cơm cho một đám người kia ăn, anh cũng theo sát không buông.
Khi cô bận rộn trong quầy bếp của quán, anh ngồi an vị trong góc, dùng đôi mắt đen xem xét cô, ánh mắt cực nóng đó, luôn làm cho cô mặt đỏ tim run.
Nếu ánh mắt cũng là một cách âu yếm, như vậy thì Khuyết Lập Đông đã ở giữa ba