XtGem Forum catalog
Sớm Đã Có Cục Cưng

Sớm Đã Có Cục Cưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321855

Bình chọn: 7.00/10/185 lượt.

ẳng phải là một chú họLabrador[chó nghiệp vụ chuyên dùng cho người mù'> sao?

Anh vốn nghĩ rằng Trọng Hàm không thích thú cưng, đúng là anh đã nghĩ như vậy.

Vì sao? Vì con trai anh chưa bao giờ mở miệng nói muốn nuôi vật cưng, và cũng chưa từng biểu hiện là nó thích thú cưng.. Thế nên anh mới cho rằng…

Thật sự nằm ngoài hiểu biết của anh.

Anh nghĩ, không nhất thiết phải chính xác, sự thật xảy ra trước mắt mới là đáp án. Rõ ràng là con trai anh thích thú cưng, vì nó ôm chú chó vào lòng và hàng lông mày đang nhướng lên cao.

– Ba ba, thùng xe phía sau đã mở rồi, ba mau bỏ hành lý vào đi. Ba ngồi bên cạnh cô nè! – Trọng Hàm vui vẻ “chỉ đạo”.

Ung Tuấn Triển phục hồi lại tinh thần, khóe miệng kiên nghị hơi hơi giơ lên lộ ra một nụ cười tươi rồi đi tới gần chiếc xe. Tốt nhất là anh mau mau nghe theo lời chỉ huy của con trai mình, bỏ hành lý vào thùng xe đã. Đây là chiếc xe anh chuẩn bị cho cô, không ngờ cô lại dùng nó đưa Trọng Hàm tới đón anh. Thật sự là không nghĩ tới…

Xếp hành lý xong, anh mở cửa, ngồi vào vị trí bên cạnh người lái xe.

Vừa nhìn thấy cô, trong ngực anh như có thứ gì đó tan chảy. Một thứ cảm giác kỳ lạ, mãnh liệt bất ngờ tấn công vào trái tim anh không một lời cảnh báo.

Vạn Tử Tẩm ngồi sau vị trí lái, mỉm cười với anh:

– Hoan nghênh anh trở về!

Anh nở nụ cười đáp lại:

– Cám ơn cô đã lái xe tới đón tôi. – trong xe có mùi hương nhè nhẹ, rất dễ chịu. Là hương thơm trên người cô sao?

– Đã trễ thế này chắc là anh đói bụng rồi?! – cô khẽ nhướng mày. – Trọng Hàm!?

– Ba ba, cô làm cơm cho ba ba này! – Trọng Hàm vươn tay từ sau tới trước, trong đôi bàn tay nhỏ bé ủ một phần cơm nắm lớn. – Cô đã dùng đồ ăn còn lại của bữa tối để làm đó. Ăn rất ngon, ba ba mau ăn đi.

Ung Tuấn Triển nhận phần cơm nắm, trong lòng vô cùng ngạc nhiên.

Hai người cứ như một cặp mẹ con rất ăn ý, so với sự tưởng tượng của anh còn hòa hợp gấp trăm lần. Đây là chuyện chưa từng xảy ra, dù Trọng Hàm rất thích cô Lâm nhưng nó không có thân mật như vậy với cô ấy.

– Là làm từ thức ăn còn lại, hy vọng anh không để ý. – Vạn Tử Tẩm cười nói. – Nghĩ chắc anh sẽ đói nên mới làm cơm nắm, tiện lợi ăn ở trên xe luôn.

– Ba ba, ba mau ăn đi! – Trọng Hàm thúc giục. – Bên trong có rất nhiều thịt, có trứng ốp-la, còn có dưa chuột nữa. Cô làm món dưa chuột trộn ngon lắm.

Sự ngạc nhiên lại xẹt qua trong mắt anh.

Dưa chuột? Anh không nghe lầm chứ? Không phải Trọng Hàm rất ghét ăn dưa chuột sao? Thế mà bây giờ lại khen nó cứ như một thức ăn ngon tuyệt vậy.

Ung Tuấn Triển nhìn cô. Rốt cuộc thì cô đã làm cách nào thế? Chỉ có mười ngày ngắn ngủi mà cô đã thu xếp được việc ăn uống của Trọng Hàm.

Vạn Tử Tẩm thuần thục điều khiển xe chạy trên đường cao tốc. Biết anh đang nhìn minh, cô cười, tìm đề tài nói chuyện:

– Đúng rồi, quên chưa nói cho anh biết. Chúng ta nuôi thêm một chú chó, Trọng Hàm gọi nó là LuAsa. Đáng yêu không?

Gương mặt điển trai của anh khẽ rung động.

Cái tên thật kỳ quái, nó là do con trai anh đặt sao?

Nhưng mà.. cô nói là “chúng ta”?

– Ba ba, cô thật lợi hại, cô làm cho LuAsa một cái nhà. Con và cô đã tới B & Q để mua gỗ và các dụng cụ đó. – Trọng Hàm vui vẻ kể lại.

Làm một cái nhà cho chó? Càng nghĩ thì hàng lông mày của anh càng nhướng thêm cao.

Vạn Tử Tẩm cười với anh:

– Chỉ là một chiếc ổ đơn giản thôi. Đem mấy tấm ván gỗ đóng đinh lại là được rồi.

Anh nhìn cô đầy hứng thú, gương mặt trầm định:

– Cô làm cho tôi phải nhìn cô với anh mắt khác xưa rồi.

Cô nói đơn giản nhưng nhất định không đơn giản như vậy. Trong trí nhớ, từng có người con gái nào tự mình làm ổ cho chó nhỉ? Ấn tượng rất mơ hồ, anh không tài nào nhớ nổi.



10 giờ 30 phút sáng, Vạn Tử Tẩm mang tập giấy tờ quan trọng bước vào khu nhà tập đoàn Ung thị.

Đây là lần thứ hai cô quang minh chính đại bước vào nơi này, những lần khác là bí mật tới rình mò như một tên tội phạm. Trước khi cô chưa trở thành người giúp việc của Ung Tuấn Triển thì số lần cô tới đây tầm năm, sáu mươi lần gì đó, có lẽ còn nhiều hơn nữa.

Thư ký Lương nói nhờ cô đem tập giấy tờ tới phòng tổng giám đốc giúp. Cô ấy nói đây là tài liệu rất quan trọng, trong cuộc họp ký kết lúc mười một giờ phải dùng tới.

Thư lý Lương nói tối qua cô cảm thấy không được khỏe cho nên quên nhắc Ung Tuấn Triển hôm nay mang theo tập tài liệu này. Nếu cô có thể giúp đưa chúng tới công ty thì cô ấy vô cùng cảm kích.

Cô đương nhiên là vui vẻ nhận lời rồi, chỉ cần là chuyện của anh thì muốn cô nhảy vào lửa, vượt qua sông cũng được…

Cửa thang máy mở ra, cô đi vào. Có một người đàn ông mặc đồ tây nhìn quen mặt đang đứng chờ trong thang máy, thấy cô, trong mắt người này dấu không nổi sự ngạc nhiên, vui vẻ.

– Cô Vạn! – Thành Hạo tươi cười đầy mặt sau đó nhìn tới tập giấy tờ trên tay cô. – Để tôi đoán nhé! Là cô thư ký Lương khó có sai lầm kia nhờ cô tới đưa tập tài liệu này cho chúng tôi, đúng không?

Vạn Tử Tẩm cười, gật đầu:

– Đúng vậy!

Ý cười trên môi anh chàng càng sâu:

– Thật là vất vả cho cô rồi. Hiện tại vẫn còn khá bận rộn công việc, tới trưa tôi có thể mời cô ăn cơm chứ? Coi như là cảm ơn cô đã