thứ đó trên lưng và đứng trên công trường định vị. Mắt tôi gần như hoa hết cả lên.
Vạn Tử Tẩm ngạc nhiên nhìn anh:
– Thật vậy sao?
Anh nha, người thừa kế tập đoàn Ung thị, đại thiếu gia nhà họ Ung, sao lại làm một công việc như cu li thế nhỉ? Cô còn nhớ rõ người đàn ông này kiêu ngạo, tự tin tới nhường nào và chẳng bao giờ anh ta chịu nói chuyện với người khác.
– Sau khi vào công ty, công việc đầu tiên mà ba tôi phân cho chính là định vị. Tôi từng tự hỏi vì sao ông ấy lại muốn chỉnh tôi như vậy nhưng sau này mới hiểu! – anh lại nở một nụ cười tươi. – Tôi thật sự phải cảm ơn ông, nếu không có những tháng ngày đứng định bị như tra tấn đó thì làm sao tôi có thể hiểu được những vất vả, những nỗi đau của người dưới mình?!
Ung Tuấn Triển nhìn cô, hai mắt sáng ngời, ấm áp.
– Cho tới hôm nay, tôi vẫn chưa từng phá vỡ nguyên tắc đó, nhất quyết muốn tăng tiền tưởng cho tất cả mọi người. Vì tôi biết mọi người đã vất vả như thế nào, đôi khi tôi còn cho người mang tới vài hộp Abby thưởng cho họ. Nếu tôi ở công trường thì cũng hay ngồi uống vài chén với mọi người.
Cô nhìn anh khó hiểu:
– Abby?
Không phải là búp bê Barbie ư? Tặng mấy bộ búp bê Barbie cho công nhân, cái này… có điểm quái lạ!
– Đừng hiểu nhầm, đó là loại nước uống mà mọi người rất thích để nâng cao tinh thần làm việc thôi. – anh cười, giải thích.
Đúng như thư ký Lương nói, anh thích được thực hành mọi thứ, và tuyệt đối không có chuyện ngồi trong văn phòng rồi tưởng tượng công việc tại công trường. Anh nhất định phải dùng chính đôi mắt của mình xác nhận thì mới yên tâm và hài lòng.
Thế nên, bắt đầu từ lúc rời khỏi tập đoàn Ung thị, anh đưa cô đi tận mắt nhìn vài tòa nhà và khu đất của các dự án. Cô còn được chiêm ngưỡng khu chung cư EverGreen được đăng trên báo. Bản thân cô cũng cảm thấy rất đáng tiếc vì đã xây một khu chung cư trên mảnh đất vàng này, chẳng trách giới xây dựng và đầu tư đang ngóng cổ chờ xem kịch vui. Tới ba giờ chiều bọn họ mới có thời gian dùng cơm, bụng cô sôi lên vì đói, cộng thêm cơn chóng mặt khó chịu. Đúng là ánh mắt trời mùa hè rất độc hại.
– Sao không ăn? – anh thấy xuất cơm hải sản của cô còn thừa lại hai phần ba nhưng cô đã buông thìa xuống.
Vạn Tử Tẩm dựa lưng vào ghế, yếu ớt nói:
– Tôi no rồi!
Đây là một nhà hàng cơm Tây gần công trường, bàn của họ ở cạnh cửa sổ. Bên ngoài nhà hàng được bao quanh bởi những chậu cây xanh tươi, bên trong được bố trí toàn bằng gỗ thô sắc; nhìn toàn thể mà nói thì nó khá lịch sự. Thức ăn ở đây cũng rất ngon miệng, đáng tiếc là cô vì đói quá nên ăn không còn cảm giác gì. Rõ ràng là đói réo bụng nhưng lại ăn không nhiều lắm.
Ung Tuấn Triển trông sắc mặt cô tái nhợt liền gọi người phục vụ tới:
– Làm phiền đưa tới vài món hoa quả và thêm ly nước trái cây. Nếu có món tráng miệng hay bánh ngọt thì cũng đưa tới mỗi loại một phần.
– Vâng!
Người phục vụ đi vào, cô thầm bội phục anh. Anh chẳng những ăn hết một dĩa mỳ ý mà giờ còn gọi thêm hoa quả và món tráng miệng ngọt. Khẩu vị của anh thật sự rất tốt.
– Tối qua cô về rất khuya. – anh bỏ chiếc khăn lau miệng xuống, cầm ly nước lạnh uống vài ngụm.
Tám giờ tối qua cô đột ngột xin phép anh ra ngoài, mãi tới gần 12 giờ đêm mới trở về. Anh không phủ nhận bản thân luôn ngóng chờ cô, và rất muốn biết vì chuyện gì mà cô lại đi ra ngoài. Đối với anh mà nói, cô không đơn giản là một người giúp việc nhà. Hơn hai tháng qua, cô đã dọn dẹp nhà cửa rất cẩn thận, sạch sẽ, và Trọng Hàm đã ỷ lại vào cô quá nhiều. Còn với anh.. cô đã trở thành một linh hồn không thể thiếu trong gia đình anh, như một nữ chủ nhân vậy.
– Tôi đã không để ý tới thời gian. Về muộn như vậy có phải là đã khiến anh cảm thấy phiền phức?
Anh nhìn cô chăm chăm một lúc rồi mới nói:
– Không tới mức phiền phức. Tôi lo lắng cho an toàn của cô thôi, dù gì cô cũng là phụ nữ.
Vạn Tử Tẩm vội vàng ngồi thẳng dậy:
– Là lỗi do tôi không nói rõ ràng với anh. Thực ra là dì tôi kết hôn, bà ấy đưa dượng tới gặp mặt nên chúng tôi ngồi nói chuyện phiếm trong quán bar. Vì nói chuyện say sưa quá nên quên luôn thời gian. Đáng nhẽ tôi nên gọi một cuộc về nói với anh một tiếng.
Cuối cùng thì dì cũng tìm được người bạn đời, cô cảm thấy mừng thay cho dì. Nhưng cô có cảm giác dượng là lạ, ông ấy có gì đó trong u u tối tối; chẳng những nhỏ hơn dì 8 tuổi lại còn cà lơ phất phơ. Nghe nói ông ấy cũng là họa sĩ, một người họa sĩ vẽ cơ thể người. Cô thật sự rất lo một người tự ti về bề ngoài như dì liệu có kiểm soát nổi dượng không?
Ung Tuấn Triển dùng ánh mắt đánh giá sâu xa nhìn cô:
– Tôi chưa từng nghe cô đề cập tới người nhà mình, người dì đó là người thân duy nhất của cô sao?
– Đương nhiên không phải. – cô đón nhận ánh mắt của anh. – Mẹ tôi qua đời khi tôi còn nhỏ nên tôi rất thân thiết với dì. Ba tôi là một người đàn ông quá nghiêm khắc, tôi không thể nói chuyện với ông ấy được. Lúc tôi 17 tuổi thì ông ấy cưới người mẹ kế hiện tại và khoảng cách giữa hai cha con ngày càng xa hơn. – Cô không hợp với mẹ kế, còn cha thì lúc nào cũng bênh vực bà ấy. Từ khi bà ấy mang thai – là một cậu em trai thì cha cô